Đường rộng núi dài – Phần 1

Mươi năm nữa, thằng cháu nội của tôi sẽ có thể được hưởng một chuyến du lịch dọc con đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Viễn cảnh ấy chẳng còn xa vời nữa. Đã có trong tầm nhìn thế kỷ 21 này rồi. Đã có trong tầm tay, ấn vào nút bấm hiện đại mà tính toán… Trời cho tôi sống khỏe thì cũng không thể nào theo cháu để làm một “hướng dẫn viên du lịch cùng thời với cháu” được. Rồi ai kể lại được tỉ mỉ bằng hình bằng tiếng một “trạm khách” dọc Trường Sơn? Rồi ai chỉ cho thằng cháu tôi cái phiến đá đầu nguồn Đông Ô Lâu – nơi mà trước ngày xuống Huế mở trận đánh tết Mậu Thân đã có cuộc họp mặt nên thơ và thú vị? Thiếu tướng Lê Chưởng cho tôi nữa gói trà Thanh Hương (chỉ là nửa gói). Bà Diệu Muội vợ ông Chưởng lúc ấy là Thứ trưởng Bộ Thương nghiệp, gửi quà tết cho chồng. Lộc trời ấy, tôi được chia phần nửa gói. Tôi là bạn thơ của ông Chưởng mới được vậy. “Tặng Vũ Ngàn Chi chút cảm hứng”. Tôi thấy xúc động. Và muốn chia đều cảm hứng cho bạn bè. Thanh Hải, Thuận Yến, Trần Phương Trà… Mấy nhà thơ, nhạc sĩ có mặt ở Quân khu Trị Thiên trước ngày xuống Huế. Tôi chắc cái phiến đá ấy còn. Mặt phẳng rộng cỡ bốn bàn bóng Ping-pông ghép lại. Nó được mưa nắng Trường Sơn mài nhẵn bóng như hàng mỹ nghệ sơn mài cao cấp. Chúng tôi đun nước nguồn sông Ô Lâu trong bi đông Tàu. Xé sổ tay làm mồi lửa. Đập nhỏ những ống nứa tép đã khô giòn. Lật ngửa từng thanh nứa mà đốt. Chẳng sợi khói nào ngoằn ngoèo qua cây. Tít trời cao, thỉnh thoảng máy bay trinh sát OV10 lượn qua, tiếng vo vo như ong vò vẽ. Và các chú lái Hoa Kỳ phải ngửa cổ nốc Pepsi côla. Chúng làm gì có món trà đạo Trường Sơn mà thưởng thức.
Thanh Hải đọc “ Đêm nay trên bến Ô Lâu. Cháu ngồi cháu nhớ chòm râu Bác Hồ…”. Đó là thi cảm của Thanh Hải ngày chúng tôi chưa có mặt ở đầu sông này.
Mười năm nữa, tuyến du lịch đường huyền thoại có lập một trạm dừng trên phiến đá ấy không? và thằng cháu nội tôi sẽ được nghe thuyết minh gì?
Du lịch phải có được phép mầu nhiệm là thổi sức sống có tâm hồn vào cảnh vật. Năm 1997, đoàn làm phim du lịch hàng không của ta mượn đường từ Paris qua hai nước Bỉ và Hà Lan.
Đến điểm dừng ở Waterloo, chúng tôi chui vào ruột một quả đồi. Dưới ánh đèn phối cảnh, như du khách lọt vào hầm chỉ huy của Napoléon trong giây phút căng thẳng, bi kịch nhất của chiến trận. Phần thu nhận và cảm xúc trong du khách được nhân lên hàng trăm lần những gì đã biết về Napoléon và trận huyết chiến Waterloo. Một căn hầm chỉ huy được dựng lại. Tượng nặn bằng tầm người thật. Công phu và sáng tạo đến mức có cảm giác Napoléon muốn nói với tôi một điều gì đó về chiến tranh ở châu u và tâm trạng của người sắp lọt vào vòng chiến bại.
Mười năm nữa cháu tôi sẽ được nghe gì, thấy gì ở tuyến đường huyền thoại này?
Tôi có dịp trở về A Lưới, một trung tâm dân cư cấp huyện miền núi của Thừa Thiên Huế. Dân Vân Kiều, dân Tà Ôi bám trục đường mà tạo dựng lại cuộc sống. Bù đắp lại chỗ phải hy sinh, phải chịu nghèo đói suốt mấy thập kỷ chiến tranh.
Phạm Ngọc Cảnh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

Nguyên Vũ trên đường tự khẳng định mình

Cùng với Hồng Ngọc, Mỹ Tâm, Đàm Vĩnh Hưng, Nguyên Vũ được xem là gương mặt sáng giá của năm 2001. Chàng ca sĩ điển trai này (có cơ may tiếp nối “mẫu hình” Lam Trường) được fan hâm mộ mê tít, đặc biệt là giới học sinh sinh viên qua album đầu tay của Nguyên Vũ “Hát cho tình yêu đầu” với những ca khúc “nằm lòng” như Bọt nước, Tình nhớ, Hối tiếc…
Sinh năm 1975 tại Sài Gòn, ngay từ khi còn bé, Nguyên Vũ đã bộc lộ khả năng ca hát của mình mặc dù cả gia đình chẳng có ai theo con đường nghệ thuật. Khi còn là học sinh trường THPT Trần Khải Nguyên, Vũ luôn là “cây đinh” văn nghệ mỗi khi trường tổ chức hoạt động văn hóa nghệ thuật. Những thành công ban đầu đã khích lệ anh nuôi mộng trở thành ca sĩ chuyên nghiệp, thậm chí cả khi Nguyên Vũ vào đại học (Nguyên Vũ đã tốt nghiệp đại học ngoại ngữ). Nhưng khi bước vào nghề hát, có nhiều lúc Vũ cảm thấy bị hẫng trước sự thật phũ phàng mà hầu hết các ca sĩ trẻ đều trải nghiệm. Gậm nhấm mãi nỗi buồn cũng vô ích và được sự động viên của gia đình, người thân đặc biệt là mẹ, Vũ dốc hết sức lao vào con đường mà mình đã chọn đó là được hát với tất cả với niềm say mê của mình. Được rèn luyện dưới sự hướng dẫn của thầy đầu tiên là nghệ sĩ ưu tú Thanh Trì, sau đó là nhạc sĩ Nguyễn Hà đã giúp anh tự tin, sáng tạo những xử lý trong mỗi bài hát. Ngoài luyện giọng, Nguyên Vũ còn được nghệ sĩ múa Trần Văn Lai hướng dẫn làm quen với vũ đạo bằng những bước nhảy uyển chuyển phù hợp với từng giai điệu… Chính những nỗ lực phấn đấu không ngừng mà Nguyên Vũ đã dần khẳng định được chỗ đứng của mình trong lòng người hâm mộ.
Là ca sĩ độc quyền của Vafaco, Nguyên Vũ không cho giá Nguyên Vũ cao bởi anh là một trong những nam ca sĩ có giọng hát dài hơi. Có thể thấy rõ điều này qua album “Hát cho tình yêu đầu”. Đây là album Nguyên Vũ khá thành công về mặt âm nhạc nhờ êkíp dàn dựng, mix album đã thao tác kỹ thuật DSP (âm thanh kỹ thuật số) toàn phần trên Computer. Nhưng không vì thế mà phủ nhận sự thể hiện sở trường của giọng ca Nguyên Vũ. Một điều đáng nói là Nguyên Vũ đã “né” được khuyết tật cố hữu của một số giọng ca nam là thường hát không rõ lời.
Một tin vui nữa là trong năm nay, các ca khúc do anh trình bày (bằng tiếng Nhật) sẽ được giới thiệu với khán giả Nhật Bản trên các chuyến bay của hãng hàng không Japan Airlines (JAL) và thông qua các kênh truyền hình châu Á. Đây không chỉ là sự thành công của riêng anh mà còn là tín hiệu mới của âm nhạc Việt Nam hòa nhập với bạn bè quốc tế.
Chúc anh thành công hơn nữa trên con đường nghệ thuật.
Anh Boun Kham Khalusy (quốc tịch Lào – sinh viên năm cuối Đại học Bách khoa Hà Nội)
Học 5 năm tại Đại học Bách khoa – Hà Nội , anh có nhận xét gì về các bạn sinh viên Việt Nam?
Tôi thấy các bạn sinh viên Việt Nam sống rất hòa đồng, mỗi khi có khó khăn gì về ngôn ngữ, chúng tôi đều được họ nhiệt tình giúp đỡ ở trên lớp, các bạn học tập rất chăm chỉ, tiếp thu kiến thức tương đối nhanh.
Thề còn về chương trình học thì sao?
Giáo dục Việt Nam mặt bằng chung còn nặng nề về lý thuyết mà ít được thực hành. Nếu có thể, tôi mong muốn nhà trường nên cho sinh viên thục tế nhiều hơn để khi ra trường họ dễ dàng đáp ứng nhanh với công việc.
Ở Việt Nam đã lâu, chăc sanh đã đi thăm quan nhiều nơi. Phong cảnh nơi đâu là anh thích nhất?
Việt Nam là đất nước có rất nhiều danh lam thắn cảnh đẹp. Tôi đã từng được đi Vịnh Hạ Long, tôi thấy ở đó thật tuyệt vời. Những lúc rỗi rãi tôi thường có sở thích là đi bộ ngắm các khu phố cổ, bơi thuyền Hồ Tây. Thời giờ thư giãn giải trí rất thú vị.
Có điều gì khiến anh chưa hài lòng?
Thỉnh thoảng lại có việc phải đi bằng xe ô tô chở khách, tôi thấy các chủ xe thu tiền vé cao hơn mức hí quy định. Ở bên Lào, các chủ xe không bao giờ làm thế. Đó là điều tôi cảm thấy chưa hài lòng.
Chỉ còn vài tháng nữa, ra trường về nước cống tác, anh có nghĩ là sẽ trở lại Việt Nam?
Tôi rất yêu mến đất nước và con người Việt Nam. Sau khi ra trường và về nước làm việc, tôi hy vọng có dịp được trở lại thăm vì Việt Nam là đất nước để lại cho tôi nhiều ấn tượng tốt đẹp nhất.
Thư viện Mỹ có sách của 460 ngô ngữ.
Thư viện Quốc hội Mỹ vừa mở cửa phòng trưng bày bộ siêu tập hiện vật gồm hàng trăm ngôn ngữ khác nhau, được coi là bộ sưu tậ ngôn ngữ lớn nhất thế giới. Trong bộ sưu tập có bản khắc 500 tuổi của nghệ sĩ người Đức Albrecht Durer về Adam và Eva, bản đồ thế giới do học giả người Nhật Hotan vẽ năm 1710, truyện của nhà văn Anh Magna Carta viết bằng tiếng Latinh, búp bê truyền thống của người Ghân, Kinh Côrran viết bằng ngôn ngữ Thổ Nhĩ Kỳ…
Theo thống kê, hơn một nửa trong số 121 triệu hiện vật gồm sách báo, phim, ảnh, băng, đĩa nhạc… của Thư viện lớn nhất thế giới là cuốn sách của 460 thứ ngôn ngữ khác nhau.
Thư viên Quốc hội Mỹ được thành lập từ thời Thomas Jefferson, vị Tổng thống thứ 3 của Mỹ.
Trương Hoàng Phú – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Rắc rối việc thuê điện thoại di động

Ở Hà Nội, cho thuê xe, thuê nhà .. là những dịch vụ đã có từ rất lâu, nhưng cho thuê điện thoại di động thì xuất hiện gần đây. Vậy dịch vụ này xuất phát từ đâu và tại sao lại thu hút được nhiều khách hàng quan tâm đến vậy?
Từ một nhu cầu có thực.
Giải pháp tối ưu nhất cho một chuyến công tác xa hay du lịch ngắn ngày mà vẫn giữ được các mối liên hệ có lẽ là thuế một máy điện thoại di động (DTDĐ).
Nắm bắt được nhu cầu này, nhiều cửa hàng điện thoại di động  đã không bỏ lõe cơ hội mở thêm dịch vụ cho thuê điện thoại di động  bên cạnh việc buôn bán, sẽ chữa máy và đã “gặt hái” được không ít thành công. Các cửa hành sẵn sang đáp ứng mọi dịch vụ mà khách hàng yêu cầu như cho thuê máy cũ (phù hợp với từng túi tiền của khách hàng, thường là 15 – 20 nghìn đồng/ngày) hoặc máy đời mới( giá 30 đến 50 nghìn đồng/ ngày) và cả simcard là 3.600 đồng, sim hòa mạng là 1.800 đồng) thì các cửa hàng này không đáp ứng được. Anh Trần Thanh Tùng, chủ một cửa hàng điện thoại di động  ở phố Nguyễn Du cho biết: “Hiện nay có nhiều khách hàng đòi hỏi dịch vụ thuê sim hòa mạng nhưng chúng tôi không thể đáp ứng được vì không thể theo dõi được cước của khách hàng. Điều này chỉ các công ty điện thoại di động  mới có thể quản lý cước được”.
Nhưng có lẽ các chủ cửa hàng cho thuê điện thoại di động  sẽ “khoái chí” hơn khi khách hàng của họ là những người nước ngoài hay Việt kiều. Bởi các “thượng đê”nỳ thuê với giá “đậm đà” hơn so với khách bình thường. Chị Nguyễn Thị Bích bán điện thoại di động  ở phố Bà triệu cho hay: “Chúng tôi cho khách nước ngoài thuê thì giá thường “nhích” hơn so với trong nước và họ thường thuê máy mới (giá 5 – 7 USD/ ngày)”. Về phía khách hàng, ông John, khách du lịch người Úc bộc bạch: “Từ đầu năm 2000 đến nay, tôi đã sang Việt Nam hai lần và cả hai lần đó tôi đều sử dụng dịch vụ thuê điện thoại di động , giá thuê là 5 USD/ ngày”.
Sau khi tìm hiểu tại một số điểm cho thuê điện thoại di động , chúng tôi nhận thấy dịch vụ này đang phát triển. Có cửa hàng mỗi ngày cho thuê đến 10 máy. So với giá cho thuê những năm đầu năm 2000, khi dịch vụ simcard mới ra đời và cơn sốt máy cũ đang hành hạ khách hàng thì giá cho thuê thời gian gần đây có xu hướng giảm xuống.
Hãy cẩn thận khi thuê máy.
Để thuê được máy điện thoại di động  bạn phải trải qua hai thủ tục là đặt tiền cược và ghi giấy chứng nhận thực trạng của máy (ngoài ra không thể chấp nhận bất cứ giấy tờ thế chấp nào ).
Số tiền bạn phải đặt cược thường cao hơn so với giá đích thực của máy. Giá của các loại máy đời mới như Nokia 3210 là 2,7 triệu đồng thì khách phải đặt cược từ 2,8 – 3 triệu đồng; máy Startac X mới giá 4,2 triệu đồng khi khách hàng có thể đặt cược lên tới 4,5 đến 5 triệu đồng… Thuê máy mới dễ dàng trả cho chủ hơn thuê máy cũ vì các vết trầy xước hoặc hỏng hóc trên máy cũ khó xác định là do lỗi của bạn hay của cửa hàng. Do vậy, khi đặt cược thuê máy bạn phải kiểm tra máy thật kỹ và ghi giấy xác nhận thực trạng của máy để tránh những tranh cải về sau, kể cả việc bạn sẽ phải mua chiếc điện thoại di động  đó cho dù hoàn toàn không muốn. Chị Đào Thị Sao – nhân viên văn phòng FISC ấm ức kể: “Khi thuê máy, mình không kiểm tra kỹ nên lúc trả, nó phạt mình đến 300.000 đồng, tức chết đi được”. Còn anh Mai Văn Phú – Việt kiều ở Đức về thăm quê hương tâm sự: “vì thời gian về nước ngắn ngày nên tôi thuê một chiếc ĐTDĐ để tiện cho việc liên hệ bạn bè. Không ngờ đến khi trả máy, chủ cửa hàng lại bắt vạ tôi do máy có trục trặc. Tôi đành ngậm ngùi mua lại chiếc máy để khỏi to chuyện”.
Giá thuê chưa hợp lý?
Có lẽ doanh thu của các cửa hàng trong việc cho thuê điện thoại di động  là chưa hợp lý. Chỉ tính trung bình mỗi ngày cho thuê 4 máy với giá bình quân 20.000 đồng/ ngày cộng với việc cho thuê simcard mỗi ngày thu ngót nghét 11 triệu đồng, chưa kể tiền phạt từ các vết trầy xước, hay hỏng hóc…Anh Lâm – chủ cửa hàng tại phố Tôn Đức Thắng cho biết: “Từ khi mở dịch vụ cho thuê điện thoại di động  thì doanh thu của cửa hàng tăng lên. Bình quân mỗi ngày cửa hàng tôi có 4 đến 5 khách thuê máy, ngày đông khách cho thuê được 8 máy.”
Mặc dù giá thuê cao nhưng khách hàng vẫn thuê đông. Vậy nguyên nhân do đâu? Anh Đặng Tiến Hưng – một khách hàng cho rằng: “nếu bạn thực sự cần máy trong vòng 10 – 15 ngày thì nên thuê vì tất cả chi phí thuê hết khoảng 250.000 – 300.000 đồng. Nhưng nếu bạn mua máy cũ thì khi không cần dùng hơn một tháng thì nên mua một máy cũ sẽ có lợi về giá cả hơn là thuê.”
Việc thuê một máy điện thoại di động  là cần thiết trong một thời vụ nào đó. Song, có một số cửa hàng đã lợi dụng dịch vụ này để kiếm tiền bằng cách ép “khấu trừ” tiền đặt cọc của khách hàng. Vậy nên chăng có một cách thức mới cho thuê hợp lý hơn.
Diệp Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Trăn trở du lịch hải phòng

Hải Phòng, thành phố biển với lịch sử lâu đời từ thuở Lấn biển, mở đất – đã trở thành một địa chỉ du lịch nổi tiếng cả trong và ngoài nước với các địa danh Đồ Sơn, Cát Bà, sông Bạch Đằng, Tràng Kênh… Những kiến tạo địa chất đặc biệt đã cho Hải Phòng một địa hình phong phú gồm biển, rừng, đảo, sông với những phong cảnh thiên nhiên vừa hoang sơ, vừa hùng vĩ, vừa nên thơ, vừa mang dáng dấp tầm vóc thời khoa học công nghệ. Bến cảng, sân bay, đường sông, đường sắt, đường bộ, tất cả đều thuận lợi cho điểm đến – Thành phố Hải Phòng. Vì vậy, hàng năm vào mùa du lịch, Hải Phòng luôn đông du khách. Chưa kể đúng dịp lễ hội truyền thống dân gian, khách đầy ắp các ngã đường, ken chặt thành phố nhỏ bé xinh đẹp bên bờ biển Đông này.
Dù có thật nhiều nỗ lực trong các khâu quản lý quy hoạch, thực hiện các dự án đầu tư bảo tồn, tôn tạo, phát triển để tạo ra những sản phẩm dịch vụ đa dạng, Du lịch Hải Phòng vẫn còn đó nhiều nỗi ưu tư, có thể làm nản lòng du khách. Xin đơn cử vài trường hợp.
Khu trung tâm của thành phố Cảng có rất nhiều di tích gắn với lịch sử phát triển của địa phương như các quần thể kiến trúc đầu thế kỷ 20. Các quán hoa xinh xinh luôn hiện diện trong các postcard du lịch Việt Nam; phố cổ Tam Bạc, sông Lấp, Cầu Rào… những cái tên mang cả một lịch sử thương thuyền của con đường Tơ lụa xuyên Á – u xưa kia… Nhưng đến với thành phố hôm nay, du khách đã khá lúng túng, những địa điểm xưa đã bị che, bị đè, bị lấp và bị thay thế bởi rất nhiều sản phẩm, không biết gọi tên là gì??!! Khách ngẩn ngơ tiếc, buồn vì đã đến mà không được thấy, được chiêm ngưỡng…
Quần đảo Cát Bà, địa chỉ du lịch sinh thái, một trong những điểm đến của Thiên niên kỷ trong ngành Du lịch Việt Nam… Nhưng, nhiều nỗi ưu tư lắm! Cát Bà, nổi tiếng thế giới vì nơi đây có di chỉ khảo cổ Cái Bèo – di chỉ của người Việt cổ có cách đây khoảng 6000 năm. Khách du lịch đến đây không ít người thất vọng, vì khi được chỉ cho nơi gọi là “Thung lũng người xưa”, “Động người xưa”… lại thấy mấy căn nhà chế biến thủy, hải sản đầy không khí ăn uống!!? Nên chăng, ngành Văn hóa – Thông tin kết hợp với ngành Du lịch xây dựng một bảo tàng nhỏ ở ngay vị trí này, bên trong trưng bày một số hình ảnh và hiện vật liên quan đến di chỉ khảo cổ Cái Bèo, có lẽ làm du khách hứng thú hơn.
Cát Bà còn nổi tiếng có Vườn Quốc gia thiên nhiên với thảm thực vật phong phú, nhiều loài động vật quý hiếm có tên trong sách đỏ… Nhưng du khách đến đây hiếm gặp được không khí hoang dã, chim kêu vượn hót. Phải chăng, vì sự giữ gìn, kiểm soát đã bị “mở cửa” nên các loài chim, thú quý đã “vượt biên” vào đất liền ở các nơi có tên “đặc sản rừng…”, hay chúng ta đã quá sợ hãi tiếng khoan núi, phá đá nên trốn hết? Cây rừng thì không được đóng bảng ghi chú cụ thể đầy đủ, chẳng biết nó quý ra sao, thuộc chi, họ, loài gì. Một nỗi ưu tư nữa với Cát Bà là vấn đề môi trường. Với hệ thống hơn 60 khách sạn, nhà hàng, lúc cao điểm thu hút tới 3000 người/ngày, cùng cư dân đảo và hàng ngàn thuyền đánh cá đậu thường trực trên mặt vịnh Tùng Vụng, có thể tưởng tượng lượng rác thải hàng ngày đổ ra biển là rất lớn. Vì thế, rác tồn tại ở mọi nơi, mọi chỗ mà bất cứ du khách nào cũng dễ dàng nhìn thấy; sự ô nhiễm ấy chẳng khác gì lời từ chối, làm nhụt lòng khách. Các nhà quy hoạch khu du lịch này đã bao giờ nghĩ đến việc xây dựng hệ thống xử lý rác ở nơi đây?
Đến Đồ Sơn – lại thêm một ưu tư. Sự khai thác khả năng tiềm tàng ở bán đảo này vẫn dừng ở mức độ trung bình. Sản phẩm du lịch ở đây nghèo và quá đơn sơ, theo kiểu có gì sẵn thì sử dụng, không làm gì mới, không làm phong phú; khách đến chỉ biết loanh quanh tắm biển, ngắm mây, ngắm gió, ra vào mấy căn biệt thự… Trong khi đó, cả “một trời” tiềm năng bị bỏ ngỏ: những làng chài truyền thống, xưởng đóng tàu thủ công, bến cá, những di tích lịch sử gắn với đảo như Bến Nghiêng có từ thời Pháp, các ngôi đền mang sắc thái dân gian miền biển, đặc biệt là đảo rừng nguyên sinh tuyệt đẹp với bảo tàng mini đèn biển mang tên đảo Dấu cách bờ 0,5 hải lý… tất cả gần như không nằm trong các chương trình du lịch, không biến thành thứ đặc sản để “móc túi” du khách.
Mùa du lịch 2001 đang đến, mong sao những ưu tư vừa nêu sớm được Du lịch Hải Phòng khắc phục, mở thêm nhiều chương trình du lịch hấp dẫn xứng với tiềm năng thành phố Cảng kiên cường, tạo một bước tiến mới khi bước vào thế kỷ 21.
Hoàng Hương – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

Thời kỳ phục hưng

Thời kỳ Phục hưng nối tiếp thời kỳ Trung Cổ đen tối, trì trệ. Người ta phục hồi lại những kiến thức, những phát minh thời kỳ Cổ đại của người Hy Lạp và La Mã, đồng thời cải tiến, phát triển những phát minh mới.
Tại châu u vào thế kỷ XV và XVI là thời kỳ phát triển thông tin, nhờ ngành in phát triển. Sách được in thành nhiều bản, thỏa mãn yêu cầu xã hội. Những cuộc thám hiểm mở ra nhiều con đường thông thương buôn bán, dẫn tới sự chinh phục thuộc địa và sự hình thành các đế quốc. La bàn, các tàu biển có trang bị đại bác giúp các nhà thám hiểm dễ dàng đạt được mục đích của các chuyến đi.
Năm 1400, các vòng dây cương ngựa đã được nguời Trung Quốc nghĩ ra từ năm 475 lại được người châu u cải tiến, giúp cho ngựa có thể kéo được nhiều hàng hóa hơn.
Năm 1440, người Đức in các con bài đánh bạc (mà người Trung Quốc đã in từ năm 850) 4 màu bằng các bản khắc gỗ.
Năm 1470, Gutenbéc đã in sách bằng cách xếp các con chữ riêng rẽ thành các bát chữ. Các con chữ đúc bằng kim loại. Nhờ phương pháp xếp chữ mà năm 1550, Gutenbéc đã in được 14.000 quyển sách. Gutenbéc bắt chước kỹ thuật in Trung Quốc đã có từ năm 850. Năm 1200, người Trung Quốc cũng xếp các chữ riêng (rời) thành bát chữ, song họ không thành công vì số lượng chữ Trung Quốc quá nhiều, khác với Gutenbéc xếp theo chữ cái: a, b, c, d, e…
Con sa dệt vải được phát minh ở Ấn Độ và nhập vào châu u từ thời Phục Hưng.
Năm 1550, cây thuốc lá du nhập vào châu u và Nicốt đem vào Pháp năm 1556.
Năm 1650, người châu u làm bàn chải đánh răng mà trước đó nhiều năm người Trung Quốc đã sáng chế ra.
Năm 1608, nhà quang học người Hà Lan sáng chế ra kính viễn vọng. Ông phát hiện thấy 2 thấu kính ghép với nhau có thể giúp cho con người nhìn các vật từ xa to lên.
Năm 1609, Galilê phát minh ra kính thiên văn, đánh dấu bước ngoặt lớn trong ngành thiên văn.
Thế kỷ 17, ở nước Pháp và Đức xuất hiện hòm thư bưu điện.
Năm 1656 Críttian Huygen chế tạo ra đồng hồ quả lắc. Loại đồng hồ này được người châu u ưa chuộng và nhanh chóng xuất hiện ở Tây u và Đông u.
Năm 1590, hai nhà khoa học Hà Lan đã chế tạo ra kính hiển vi. Năm 1660, nhà bác học người Anh Rôbe-Hốc đã công bố thành quả nghiên cứu của mình nhờ có kính hiển vi.
Những đồng hồ chạy bằng bánh xe được chế tạo từ năm 1550, tới năm 1675, loại đồng hồ này mới đạt độ chính xác nhờ có Huygen chế tạo ra lò xo vòng (dây cót).
Khi đi du lịch núi rừng bị lạc đường
Khi đi du lịch núi, rừng, từng nhóm có thể vì ham chuyện mà bị lạc đường. Khi đó, bạn hãy bình tĩnh để nhận biết phương hướng theo các biện pháp sau:
Các loại cây lớn đứng độc lập, mặt dương của nó (tức quay hướng Nam) cành lá um tùm, còn mặt âm (quay hướng Bắc) cành lá lưa thưa. Trong rừng, núi mặt của nham thạch quay hướng nam, tương đối khô, còn mặt bắc của nham thạch có rêu bám và tương đối ướt… Bạn chú ý tới cây đào, thông, keo nhựa thường tiết ra về hướng nam. Các loại cây có vân thớ ở gốc: hướng nam thớ thưa hơn, còn nữa hướng về phía bắc, thớ dầy hơn. Nếu thấy các ổ kiến, cửa các ổ kiến cũng quay về hướng nam. Nếu gặp các nhà chùa, miếu, nhà thờ đều xây dựng mặt quay về hướng nam.
Lê Trọng Túc – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Người phụ nữ ở châu lục đen

Tục tảo hôn ở châu Phi:
Một anh bạn người Ăngôla kể cho chúng tôi nghe:
Anh là một nông dân. Anh sinh năm 1960, mẹ anh khi 15 tuổi đã đẻ ra anh. Hiện nay anh có 5 vợ và 15 người con, 8 con gái và 7 con trai. Hai đứa con gái lứn đã đi lấy chồng từ năm 14, 15 tuổi. Hiện chúng đã có con và ở bên gia đình chồng.
Có một lần tôi ra vườn hoa thành phố, ngồi nghỉ trên một ghế đá. Một lúc sau có hai người phụ nữ và một cháu bé điệu con trên lưng, đến ngồi cùng. Người đàn bà lớn tuổi hơn nói với tôi:
Xin phép ông cho ba bà cháu tôi ngồi nghỉ nhờ một lát cho đỡ mệt:
Sợ tôi nghe chưa rõ, bà ta giới thiệu:
Đây là con gái và đây là cháu ngoại của tôi.
Tôi mời bà cháu ngồi xuống ghế và hỏi chuyện bà ta:
Xin lỗi bà. Bà còn ít tuổi mà đã có cháu ngoại. Thật hạnh phúc. Xin chúc mừng bà!
Bà cười trả lời:
Tôi 35 tuổi rồi – Tôi 35 tuổi mà có cháu ngoại là bình thường . con gái tôi đã 15 tuổi. nó đẻ cháu năm 14 tuổi.
Lại một lần khác đi dạo phố, tôi gặp một em gái khoản 13 tuổi địu một đứa trẻ khoảng 1 năm tuổi. tôi hỏi em gái:
Cháu địu em đi chơi à?
Không phải em đâu là con đấy! – Em trả lời
Thế em bao nhiêu tuổi rồi? – Tôi hỏi
Cháu 16 tuổi. người cháu bị còi nên ai cũng tưởng cháu 12 -13 tuổi.
Tục đa thê ở châu Phi:
Người nam giới ở châu Phi có quyền lấy nhiều vợ, nhất là những người có khả năng kinh tế.
Có một lần đi dã ngoại cùng một số bạn người châu Phi, chúng tôi gặp một nhóm người, đi đầu là một người đàn ông trạc 30 tuổi và đi theo sau là ba người phụ nứ. anh bạn người Phi hỏi tôi:
Anh có biết nhóm người đi theo hàng dọc kia là thế nào không? Thấy tôi khó trả lời, anh nói tiếp:
Đó là một gia đình, anh chồng đi trước – đi theo là ba bà vợ – Bà cả đi sau chồng, theo sau là bà hai và đi cuối cùng là bà ba. Ở nước chúng tôi có ngừơi lấy tới 5 – 6 vợ là thường.
Xe của chúng tôi đi đến một làng nằm ven quốc lộ. Anh bạn người Phi lại giải thích:
Nhìn cách bố trí nơi ở là có thể biết ông chủ nàh có mấy người vợ. nhà ở giữa là nhà chính và người chồng ở đó. Xung quanh là các bà vợ nhỏ hơn, có bao nhiêu nhà nhỏ thì có bây nhiêu vợ.
Thấy chuyện lạ, tôi tò mò hỏi anh bạn người Phi và không quên xin lỗi vì tôi là người nước ngoại:
Một gia đình có nhiều vợ thì quản lý các bà như thế nào để tránh mất đoàn kết?
Anh chồng quản lý các bà vợ về mặt tình cảm, cách xử sự mọi việc trong gia đình, còn bà vợ cả thì quản lý về mặt kinh tế, hàng ngày sắp đặt và phân công lao động cho cả nhà – Anh bạn trả lời.
Cuộc sống vất vả, lam lũ của người phụ nữ Châu Phi:
Người phụ nữ châu Phi thường phải lao động vất vả hơn so với nam giới. xin nêu dẫn chứng:
Ở làng Mâđôman thuộc Cộng hoà Trung Phi, nam giới chỉ tham gia lao động nông nghiệp bằng 72% so với nữ giới.
Người Lê – Lê ở Công Gô rất ham mê săn bắn, mặc dầu việc săn bắn không đem lại những hiểu quả kinh tế đáng kể. Công việc đồng án, người chồng phó mặc hết cho vợ con trong gia đình.
Tại Bamen (Gana) người chồng chỉ tham gia 10 ngày công trong một vụ sản xuất, trong khi đó người phụ nữ phải làm tới 190 ngày công để canh tác trên một diện tích 0,60 ha.
Ngoài việc đảm bảo sản xuất lương thực (ngô, kê, sắn…) người phụ nữ châu Phi còn vất vả trong việc nấu ăn cho gia đình. Mỗi ngày phải mất trung bình 3 giờ. Công việc gồm: giã kê, giã sắn, ngô thành bột rồi nấu cháo lẫn với rau sắn, lá cây bao báp. Vì nấu ăn vất vả nên nhiều nhà chỉ nấu ăn bữa trong ngày, ăn vào bữa trưa. Ngoài bữa ăn này, các thành viên trong gia đình sẽ tự cải thiện bằng một quả gì đó ăn được, một củ khoai nướng vùi trong tro nóng chẳn hạn…Gặp phải năm mất mùa, cả gia đình bị đói và người phụ nữ bị đói nhất vì họ phải nhường bớt xuất ăn cho chồng, cho con. Do cuộc sống lam lũ nên tuổi thọ người phụ nữ châu Phi không cao. Trên đường phố và các làng mạc người ta rất hiếm gặp các bà già trên 50 tuổi.
Nguyễn Lê Vân – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Tranh tre sẽ hấp dẫn khách du lịch

Hơn 10 năm dày công nghiên cứu vất vả và đầy say mê, nghệ sĩ Xuân Lâm đã thật sự gặt hái được nhiều thành công. Tuy nhiên, để khám phá và tìm tòi cho chất liệu màu sắc của tranh tre, luôn được bền đẹp và sống đồng, con người tài hoa này không tránh khỏi những nổi gian truân trong công việc. Tình yêu quê hương đất nước chính là cảm hứng sáng tạo không hề mệt mỏi của ông. Ông luôn mơ ước những tác phẩm của ông sẽ là món quà đặc trưng cho nét văn hóa của con người Việt Nam.
Từ thơ ca bước vào hội họa.
Có thể nói hình ảnh cây tre từ xa xưa đã à chủ đề cảm hứng của nhiều thi sĩ ”Tre xanh xanh tự bao giờ/ Từ ngày xa xưa đã có bờ tre xanh”. Giờ đây, tre xanh đã trở thành chất liệu tạo nên những tác phẩm hội họa thật đặc sắc. Đó là những tác phẩm tranh tre mà chỉ nghe nhắc đến chúng ta cũng hình dung ra vẻ dung dị, mộc mạc rất quen thuộc dù chưa một lần được chiêm ngưỡng. Bằng những mảnh tre thiên nhiên được gọt, mài công phu những đôi bàn tay khéo léo đã được ghép lại thành ảnh cô Tấm trong truyện cổ tích, thành những kiền anh, liền chị trong những chiếc áo dài mớ ba mớ bảy, cậu bé chăn trâu đang véo von tiếng sáo… Tất cả những hình ảnh rất đỗi thân thương với con người Việt Nam nay lại càng trở nên gần gũi khi được tạo nên bằng chính nguyên liệu tre. Điều đáng nói là những gam màu đa dạng của tranh tre đều lấy nguyên sắc màu từ chất liệu cây, không hề pha chế. Những màu sắc đó sẽ sống mãi theo thời gian. Đây chính là nét độc đáo của tranh tre được kết tinh từ quá trình lao động của các nghệ sĩ.
Đến thăm xưởng tranh tre của nghệ sĩ Xuân Lâm, cái cảm giác ban đầu đầy thú vị và ngạc nhiên khi không ai nghĩ rằng những con cò đang thơ thẩn trên đồn ruộng mênh mông kia hay hình ảnh nhà tranh gốc mít… lại được tạo nên bằng tre. Trước mắt người xem mọi hình anh hiện nên sống động, tinh tế. Chính Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi ngắm nhìn những tác phẩm này đã thốt lên: ” Tre đi vào lĩnh vực nghệ thuật. Đây là một sáng tạo của dân tộc ta, các nghệ sĩ ta. Xin nhiệt liệt hoan nghênh. Mong rằng sáng tạo độc đáo này sẽ đaư đến những tác phẩm độc đáo hơn nữa”. Tranh tre không chỉ rung động trái tim của người Việt Nam mà còn để lại rất nhiều ấn tượng đối với khách nươvs ngoài, đặc biệt là khách Nhật Bản, Trung Quốc. Bởi một lẽ đơn giản, đằng sau những bức ảnh nghệ thuật này là vóc dáng, là trí tụê của con người Việt Nam. Và ngay chính bản thân những Việt kiều sống xa quê hương đã thật sự run cảm khi đứng trước tác phẩm có hình cây đa, bến nước, con đò, như chị Vũ Thanh Thảo – một Việt kiều sống ở Mỹ đã tâm sự: ”Có trong tay những bức tranh tre này, dù ở nơi xa xôi nào tôi cảm thấy như mình đang hiện diện ở quê nhà …”
Tranh tre đang dần dần khẳng định vị trí của mình nói riêng trong lòng người yêu nghệ thuật, và nói chung trong lòng du khách yêu quê hương, đất nước, con người Việt Nam. Đặc biệt hơn, tranh tre đnag góp phần vào quá trình đa dạng hoá những sản phẩm du lịch Việt Nam. Tuy nhiên, nếu có sự quan tâm hơn nữa của ngành du lịch thì sản phẩm này sẽ ngày càng độc đáo hơn.
Hoa Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Nên mở thêm cửa khẩu quốc tế để thu hút khách du lịch

Du lịch đang trở thành ngành kinh tế quan trọng của nhiều nước. Một số nước như Thái Lan, Cu Ba đã thoát ra khỏi khủng hoảng kinh tế bằng phát triển du lịch. Ở những nước này, Chính phủ đã tạo mọi điều kiện thuận lợi về đầu tư xây dựng cơ sở vật chất kỹ thuật, tích cực tuyên truyền quản bá du lịch và cải tiến các thủ tục cho du khách. Ở Việt Nam, mấy năm gần đây Nhà nước đã quan tâm phát triển du lịch. Nhờ vậy, các thủ tục ra vào cho du khách đã được cải tiến, bước đầu đã đã góp phần thu hút được nhiều khách, tạo mức tăng trưởng tương đối cao trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam còn nhiều khó khăn.
Năm 1999, mức tăng trưởng về du lịch của Việt Nam đạt 17,2%. Năm 2000 đạt gần 20%. Tuy nhiên, con số tuyệt đối về lượng khách quốc tế đến Việt Nam còn thấp, chưa tương xứng với vị trí địa lý và tiềm năng du lịch của nước ta. Năm 2000 lượng khách quốc tế mới đạt 2.130.000 lượt người, trong khi con số này ở Thái Lan là 9 triệu, Trung Quốc là 31,2 triệu.
Qua khảo sát thực tiễn cho thấy, Việt Nam có đường biên giới dài hơn 3.260km đường biển và 3.730 km đường bộ. Về đường biển, Nhà nước đã tạo các thủ tục thuận lợi cho khách du lịch cập các bến cảng lớn ở Việt Nam như: Sài Gòn, Vũng Tàu, Nha Trang, Đà Nẵng, Phú Quốc, Hải Phòng, Hòn Gai… để tham quan du lịch. Vì thế, vài năm gần đây, lượng khách du lịch tàu biển tăng cao. Đường biên giới trên bộ của nước ta đi qua nhiều tỉnh. Hầu hết các tỉnh đều có đường bộ thông thương với các tỉnh tương ứng của 3 nước bạn: Trung Quốc, Lào, Campuchia. Nhiều tỉnh cũng đã có cửa khẩu quốc tế hoặc quốc gia. Ở các cửa khẩu quốc tế (phía Bắc giáp với Trung Quốc, phía Tây giáp Lào và Campuchia), Nhà nước đã cho phép đón khách bằng thẻ du lịch hoặc giấy thông hành nên đã thúc đẩy được lượng khách, nhất là khách Trung Quốc và Việt Nam ngày càng đông. Năm 2000, khách Trung Quốc vào bằng hộ chiếu: 51.321 lượt khách, nếu kể cả khách đi bằng thẻ du lịch là 136.760 lượt khách, góp phần giải quyết khó khăn cho các khách sạn đang giảm công suất phòng.
Song, khách quốc tế (các nước Âu, Mỹ) vào du lịch các nước Trung Quốc, Lào, Campuchia vẫn chưa thể nối tour vào Việt Nam ngay tại các cửa khẩu. Ví dụ: hàng ngày khách quốc tế thăm Động Yến (Vân Nam – Trung Quốc) ở gần cửa khẩu Panậmcúm (Lai Châu) rất muốn nối tour sang thăm Điện Biên Phủ; hoặc thăm Luông Pra Păng (Lào) ở gần cửa khẩu Tây Trang (Lai Châu) cũng không thể nối tour qua cửa khẩu Tây Trang sang thăm Điện Biên Phủ (mặc dù chỉ cách Điện Biên Phủ vài chục cây số). Đây là vấn đề cần tháo gỡ ở tầm vĩ mô, có sự phối hợp đồng bộ của các ngành, các cấp liên quan.
Để tháo gỡ khó khăn, nhằm thu hút nhiều khách du lịch quốc tế đến với Việt Nam, nên chăng chúng ta cần cải tiến hơn nữa các thủ tục vào ra tại các cửa khẩu đường biên. Các lực lượng Công an, Biên phòng, Hải quan, Ngoại giao, cần tăng cường các biện pháp nghiệp vụ hiện đại và văn minh, cho phép cấp visa nhanh gọn ngay tại các cửa khẩu quốc gia. Một vấn đề đặt ra nữa là cần nâng cấp các cửa khẩu quốc gia thành cửa khẩu quốc tế, làm sao mỗi tỉnh có ít nhất một cửa khẩu quốc tế đối với nước bạn kề cận. Có như vậy mới giải quyết được sự giao lưu thông thương về kinh tế, xã hội đối với cả nước cũng như với từng địa phương; phù hợp với xu hướng hội nhập quốc tế, đặc biệt góp phần tăng nhanh lượng khách du lịch quốc tế vào Việt Nam ở tất cả các địa phương có cửa khẩu tiếp giáp với nước bạn.
Nguyễn Văn Tuyết – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Việt kiều trước sự đổi mới của đất nước – Phần 2

Tuy nhiên sự phát triển của Du lịch còn chưa đồng bộ, chất lượng dịch vụ chưa cao, nên chưa tạo được sự yên tâm hoàn toàn cho du khách. Hiện nay, việc xin viza còn gặp nhiều khó khăn nên chúng tôi rất mong thủ tục này được dễ dàng hơn. Nói chung, cuộc sống của con người Việt ở Cộng hòa Séc tương đối ổn định, nhưng dù có bất cứ ở nơi đâu thì quê cha đất tổ vẫn là nơi chúng tôi luôn hướng về và mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho nước mình.
Bà PhaiLin Genchiewchan – Giám đốc quản lý Công ty TNHH Hồng Tước- Việt kiều Thái Lan:
Du lịch Việt Nam so với Thái Lan mới chung cần phải đầu tư và cải tiến nhiều hơn nữa về con người và phong cách phục vụ. Trước đây, do đã từng làm hướng dẫn viên du lịch, đưa các đoàn khách Thái Lan sang Việt Nam, tôi thấy nhiều du khách chưa hài lòng về cách tiếp đón và phục vụ của tiếp viên hàng không cũng như hướng dẫn viên du lịch của nước ta. Chính vì vậy, cần phải bồi dưỡng, để đội ngũ này có trình độ cao hơn nữa, phục vụ khách nhanh nhẹn, giờ giấc chính xác hơn. Các điểm du lịch của Việt Nam phải được vệ sinh sạch sẽ và quy mô hấp dẫn để khách du lịch . Về Việt Nam lần này tôi có chủ trương mở một trường dạy nghề, dạy nhiều môn học như nấu ăn, nữ công gia chánh, may mặc, thêu, đặc biệt là đào tạo tư cách cho học sinh. Riêng ở lĩnh vực du lịch, tôi muốn mở lớp bồi dưỡng thêm cho đội ngũ tiếp viên và hướng dẫn viên vì vậy đây là nghề mũi nhọn thu hút khách du lịch. Tôi đã tìm được một địa điểm ở Thành phố Hồ Chí Minh và chuẩn bị tiến hành. Miền Bắc so với miền Nam có nhiều nét văn hóa độc đáo nên cần phải đào tạo thêm cho hoàn chỉnh. Hiện nay tôi cũng đang tìm một số đối tác tại Hà Nội. Gia đình tôi cũng như thế hệ Việt kiều ở Thái Lan, tuy học tiếng Thái để làm ăn sinh sống và hội nhập với cộng đồng người Thái, nhưng lúc ở nhà mọi người nói tiếng Việt và dạy tiếng Việt cho con cháu. Vì lẽ đó các thế hệ Việt kiều ở Thái Lan có thể nói tiếng Việt rất lưu loát. Ở Thái, hiện có khoảng 200 nghìn Việt kiều, trong đó 80% đã được nhập quốc tịch Thái Lan, được chính quyền nước sở tại tạo điều kiện làm ăn sinh sống. Từ khi Đảng và Nhà nước ta có chính sách khuyến khích Việt kiều góp vốn, trí tuệ vào cuộc xây dựng đất nước, nhiều Việt kiều ở Thái Lan đã về làm ăn trong nước, giúp đỡ đồng bào các vùng thiên tai, khó khăn…
Ông Đông Huỳnh – Giám đốc Công ty US TOUR & Remittance:
Thời gian gần đây Nhà nước Việt Nam đã có nhiều cải cách, thủ tục được đơn giản hóa và nhanh chóng, ưu đãi về giá cả đi lại cho kiều bào, đây là một yếu tố khiến đồng bào muốn về nước ngày càng tăng nên vào những dịp tết thường xảy ra tình trạng thiếu vé. Năm nay ở Bắc California có khoảng 1.000 Việt kiều muốn về thăm quê đón Tết nhưng không mua được vé máy bay. Tết năm sau chúng tôi sẽ bố trí nhiều chuyến bay để phục vụ bà con, nhất là tổ chức nhiều chuyến bay về thẳng Đà Nẵng, vì số lượng kiều bào tại đây khá đông. Tuy vậy năm nay chúng tôi cũng rất mừng vì đã tổ chức được một số chuyến bay đưa hàng trăm bà con về quê ăn Tết, mọi người ai nấy đều rất vui vì được về thăm quê hương được đoàn tụ với người thân.
Bình Hiền Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 7(172)2001

Việt kiều trước sự đổi mới của đất nước – Phần 1

Trong sự phát triển chung của kinh tế, có một phần đóng góp không nhỏ của cộng đồng người Việt Nam sống ở nước ngoài. Đảng và Nhà nước ta luôn động viên, khuyến khích, tạo mọi điều kiện cho kiều bào được tham gia đóng góp vào công cuộc đổi mới của đất nước. Những năm gần đây, số lượng Việt kiều về thăm quê hương ngày càng tăng. Năm 2000 đã có 30.000 lượt người về Việt Nam. Riêng trong dịp tết Tân Tỵ , tại sân bay Tân Sơn Nhất đã đón 15.000 lượt kiều bào về ăn Tết tại quê nhà, tăng 50% so với cùng kỳ năm trước. Hằng năm, lượng kiều hối gửi về Việt Nam hơn 1,5 tỷ USD. Bên cạnh đó, có trên 400 doanh nghiệp Việt kiều đang hoạt động theo luật khuyến khích đầu tư trong nước với tổng số vốn đầu tư 400 tỷ đồng. Đây thực sự là một tín hiệu đáng mừng.
Nhân dịp đầu xuân, phóng viên báo Du lịch đã có cuộc tiếp xúc và ghi lại những ý kiến đóng góp của một số Việt kiều trước sự thay đổi của đất nước.
Ông Ngô Vĩnh Long – Giáo sư Đại học Tổng hợp bang Maine – Việt kiều Mỹ:
Tôi nghiên cứu rất nhiều trong lĩnh vực quan hệ quốc tế, lịch sử, kinh tế phát triển thấy rằng: Ngành giáo dục Việt Nam cần phải chấn hưng mạnh mẽ mà trước hết về chương trình và nội dung. Chương trình dạy học của ta, từ bậc tiểu học trở lên cần phải cắt bớt đi một nửa. Bậc trên đại học có quá nhiều môn, thời gian học ngắn nên thiếu hiệu quả. Đội ngũ giáo viên cũng cần phải được đào tạo nâng cao. Đất nước nào cũng vậy nếu không chú ý đến chấn hưng giáo dục thì sẽ không thể làm được gì hết. Việt Nam cần phải học hỏi kiến thức văn hóa tiên tiến của các nước bạn, nhưng quan trọng là nét cách lựa chọn phù hợp. Giáo dục Việt Nam phần lớn là bắt các em học thuộc lòng nhiều, ít tạo ra kỹ năng phân tích vấn đề. Riêng về lĩnh vực du lịch, không thể phủ nhận được du lịch Việt Nam đang ngày càng phát triển, nhưng vấn đề quan trọng là du lịch phải gắn liền với văn hóa, phải có những di tích văn hóa như Văn Miếu để du khách cảm nhận được văn hóa Việt Nam. Chùa chiền của chúng ta cũng rất đẹp và là những điểm có thể thu hút du khách nước ngoài nhiều nhất, tuy nhiên cần phải đầu tư sửa chữa, nâng cấp để thực sự trở thành điểm hấp dẫn của mỗi người.
Ông Trịnh Việt Dũng – Giám đốc Công ty DA Lat – Chủ tịch Hội Người Việt Nam ở Cộng hòa Séc:
Tôi đã sống và làm việc tại Cộng hòa Séc 12 năm. Là một doanh nghiệp chuyên nhập khẩu hàng từ Việt Nam sang, nên tôi vẫn thường xuyên liên hệ và nắm bắt rất rõ những thông tin về kinh tế xã hội của quê hương mình. Tôi thấy rằng, chính sách đoàn kết của toàn dân của Chính phủ ta đã có những tác động rất lớn đối với các doanh nghiệp. Bên cạnh đó, môi trường kinh doanh Việt Nam lại rất thuận lợi cho các nhà kinh doanh ở nước ngoài khi muốn đầu tư, bởi chúng ta có nền kinh tế chính trị ổn định, lượng dân số trong độ tuổi lao động và trẻ. Tuy nhiên, sự hiểu biết của cộng đồng người Việt sống ở nước ngoài và môi trường kinh doanh của nước ta còn thấp. Vì vậy, Đảng và Nhà nước cần có nhiều thông tin hơn nữa để Việt kiều sống ở nước ngoài hiểu được tình hình hiện nay ở Việt Nam. Tôi tin rằng người Việt Nam nào về thăm quê hương thấy được sự đổi mới hiệngiờ đều quan tâm, muốn quay về đóng góp cho quê hương. Về lần này, điều cảm nhận đầu tiên của tôi là thủ tục hải quan có nhiều tiến bộ, thuận lợi cho việc đi lại của du khách. So với một số nước trong khu vực, Du lịch nước ta đã có những bước tiến đáng kể.
Bình Hiền Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 7(172)2001