Ấn tượng Văn Quyến

Chẳng biết có nên gọi Văn Quyến là Raul Gonzales, Roy Makaay hay Michael Owen của Việt Nam hay không. Trả lời các em bé mê bóng đá ở cạnh nhà, tôi chỉ muốn nói rằng, sự so sánh, ví von nào cũng chỉ tương đối. Điều quan trọng là, từ đáy lòng của các em vẫn luôn đọng mãi những hình ảnh đẹp và đầy xúc động về danh thủ đáng yêu của chúng ta: Văn Quyến.
Sea Games 22 đi qua, nhưng Olympic Việt Nam – cơn lốc đỏ – và người thổi bùng ngọn lửa chiến thắng – Văn Quyến – thì vẫn còn đó, vẫn khơi dậy trong tôi niềm tự hào về bóng đá nước nhà. Tài năng và sự dũng mãnh của Văn Quyến trên sân cỏ thật xứng đáng để 80 triệu trái tim Việt Nam quên ăn, quên ngủ. Như tấm bùa hộ mệnh của Olympic Việt Nam, Văn Quyến luôn tỏa sáng đúng lúc để đưa đội nhà chiến thắng. Văn Quyến là một tài năng lớn. Vẫn biết em là tiền đạo, là cầu thủ có nhiệm vụ “săn” bàn, nhưng điều ngạc nhiên là tại sao trong những trận đối đầu lớn với đội tuyển Hàn Quốc tại vòng loại Asian Cup 2004 trước đó, các bàn thắng của chúng ta đều do Văn Quyến ghi. Phải chăng Văn Quyến là cầu thủ của những trận đấu lớn và có sứ mệnh ghi những bàn thắng quyết định?
Có lẽ cũng chẳng phải bàn cãi gì khi có người cho rằng: Văn Quyến là một tiền đạo có kỹ thuật cá nhân tốt, giỏi đột phá đánh lừa đối phương để rồi ghi những bàn thắng thật đẹp và đầy bất ngờ. Tại Sea Games 22, đội vô địch Olympic Thái Lan thi đấu cả thảy 5 trận với các đội Olympic Lào, Indonesia, Myanmar và Việt Nam (2 trận), nhưng trong các trận đấu ấy họ chỉ chịu thủng lưới có 2 bàn bởi tác giả Văn Quyến. Chưa bao giờ Thái Lan lại phải huy động đến hai hậu vệ, có khi là ba hậu vệ để kèm chặt một tiền đạo Việt Nam như Văn Quyến. Rõ ràng, các hậu vệ của Thái Lan như Rungroj, Tada, Phanrit, thủ môn Kosin và cả huấn luyện viên Carvalho nữa đã rất cẩn trọng trước mũi nhọn nguy hiểm này của Việt Nam.
Văn Quyến tài hoa và có thể nói những bàn thắng của em đều góp phần làm nổ tung cầu trường, tạo nên sức hấp dẫn của bóng đá. Có người cho rằng Văn Quyến hơi cá nhân, còn tôi thì tâm đắc với lời đánh giá của ông Ngô Xuân Quýnh, chuyên gia bóng đá, với nội dung rằng: trong bóng đá, hàng hậu vệ không được phép sai lầm, phải rất tỉnh táo chặt chẽ, còn cầu thủ tiền đạo thì cần hết sức linh hoạt, nhiều khi cũng phải xử lý táo bạo mang tính cá nhân mới chớp được cơ hội để hạ đối thủ.
Văn Quyến với nỗi buồn tuổi thơ vì không thỏa khao khát và một mái ấm gia đình, đã đứng lên trong bóng đá, trở thành một cầu thủ đầy ấn tượng. Và có thể chính em sẽ làm nên một huyền thoại đẹp của bóng đá Việt Nam đầu thế kỷ 21.
Hấp dẫn xòe Thái Tây Bắc
Hấp dẫn nhất trong văn hóa truyền thống của đồng bào các dân tộc ở Tây Bắc phải kể tới các điệu xòe nổi tiếng của các cô gái Thái.
Theo phong tục truyền thống cứ vào dịp lễ hội mùa xuân từ mồng 1 tháng giêng là hội xòe rộn rã để đến ngày 15 tháng giêng đồng bào mở hội xuống đồng. Khi xuống đồng phải có múa xòe thì lúa mới trổ bông, ngô mới tươi tốt, mận mới đơm hoa kết trái. Nổi bật là những chàng trai, cô gái mặc trang phục dân tộc, lộng lẫy nhập vào hội xòe, nhịp bước chân của các thiếu nữ, chàng trai uyển chuyển, nét mặt tươi vui, cùng xòe theo tiếng nhạc, vang động cả núi rừng. Bắt đầu từ điệu “đi xa” rồi tiếp là “xòe đập lúa”, phụ nữ cầm tay nhau xoay ba, bốn vòng, rồi “xòe đập lưng”, “xòe kèn”, “xòe đôi”, “xòe múa nón”….
Ở giữa trung tâm của vòng xoay thường đặt những ché rượu cần, khi ở vòng trong từng tốp cứ thay nhau cầm cần để hút rượu thì ở vòng ngoài mọi người vẫn cứ nhảy, tay cầm tay, cùng chung vui các điệu xòe hàng giờ, hàng buổi, hàng đêm. Tất cả mọi người dù quen hay lạ, khi đã đến đều nhập xòe trong tiếng nhạc rộn rã, lời ca vang theo điệu: “inh lả ơi”, hòa lẫn với men say của rượu cần.
Mùa xuân mời bạn hãy một lần lên thăm Tây Bắc, thăm lại chiến trường xưa, nơi đã làm nên một Điện Biên Phủ chấn động địa cầu.
Mạnh Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 1+2 – Năm 2004

Sofitel Plaza Hanoi tiếp tục nâng cao chất lượng phục vụ

Năm 2003, khách sạn Sofitel Plaza Hanoi vinh hạnh có mặt trong giải thưởng TOP TEN khách sạn 2002 do tổng cục du lịch trao tặng, đồng thời được thời báo kinh tế Việt Nam trao tặng giải thưởng khách sạn lý tưởng cho các doanh nhân 2002. Phát huy thành tích của mình, năm 2003, khách sạn đã áp dụng nhiều chính sách điều hành và biện pháp tiếp thị và kinh doanh linh hoạt, chú trọng đến chất lượng dịch vụ và khách hàng vì vậy đã thu được nhiều kết quả cao. Nhân dịp đầu năm mới, phóng viên báo du lịch đã phỏng vấn ông Thierry Brinte, tổng giám đốc Sofitel Plaza Hanoi về các hoạt động của khách sạn.
Ông có thể cho biết những dịch vụ mới trong năm qua đã góp phần đem lại nhiều hiệu quả cho khách sạn?
Để phục vụ khách hàng một cách tốt nhất theo chuẩn mực và truyền thống Sofitel, năm 2003 khách sạn đã mở rộng mạng lưới dịch vụ, đem đến một sản phẩm dịch vụ mới là khu căn hộ cao cấp. Điểm mới của dịch vụ này là hợp đồng cho thuê rất linh hoạt, dù là một tuần, một tháng hay một năm, nếu khách hàng muốn một không gian ấm cúng riêng tư thì đều có thể chọn lựa dịch vụ này. Tuy đây là một dịch vụ mới nhưng số lượng người thuê dài hạn và ngắn hạn đã khá cao.
Ngoài ra, khách sạn cũng thị trường hóa trong nước thông qua hệ thống phòng tiệc và các dịch vụ hội thảo. Nhiều cặp uyên ương đã tìm được ngày cưới hạnh phúc trọn vẹn với dịch vụ tiệc cưới và tuần trăng mật trọn gói của khách sạn. Khách sạn cũng đã đón tiếp rất nhiều đoàn hội nghị cao cấp của Việt Nam và quốc tế. Để tiếp tục đáp ứng nhu cầu ngày càng cao về công nghệ thông tin của khách hàng. Khách sạn mới đưa vào hoạt động dịch vụ internet không dây tốc độ cao mới. Khách hàng có thể truy cập mạng internet tại các địa điểm công cộng trong khách sạn mà không cần dây nối mạng.
Những hoạt động văn hóa và nghệ thuật nổi bật của khách sạn trong năm qua và sắp tới?
Gần đây nhất, trong tháng 10/2003 vừa qua, khách sạn đã tài trợ và nhiệt tình tham gia “chợ quê” được tổ chức tại Hà Nội do tổng cục du lịch Việt Nam đề xướng. Vinh dự được góp mặt trong chương trỉnh ẩm thực này, khách sạn đồng thời có cơ hội giới thiệu một trong rất nhiều những món ăn nổi tiếng tới khách hàng tham dự hội chợ.
Đồng thời, để phục vụ giải bóng chày quốc tế (Rugby World Cup), khách sạn còn tổ chức nhiều hoạt động lý thú như: bốc thăm trúng thưởng, các món ăn đặc biệt và màn ảnh cỡ lớn phục vụ du khách theo dõi các trận đấu.
Nhân dịp năm mới, khách sạn sẽ tổ chức rất nhiều chương trình văn hóa và nghệ thuật đặc sắc phục vụ khách hàng. Trước tiên phải kể đến triển lãm tranh của 3 họa sĩ nổi tiếng Việt Nam: Dương Ngọc Hùng, Lê Văn Minh và Đào Quốc Hùng. Với sự hợp tác củng Fadin – Fashion, chương trình biểu diễn thời trang Thu – Đông 2003 có góp mặt của nhiều nhà tạo mẫu tên tuổi sẽ được tổ chức tại khu tầng 4 của khách sạn.
Những món ăn ẩm thực Việt Nam và quốc tế mà khách sạn đã và sẽ phục vụ mùa xuân này?
Với đội ngũ bếp trưởng nhiệt tình và có nhiều kinh nghiệm, hệ thống nhà hàng của khách sạn đã đáp ứng kịp thời nhu cầu ngày càng cao của khách hàng, nhà hàng u (Brassrie Westlake) với nhiều món ăn quốc tế nổi tiếng. Những món ăn được rất nhiều khách hàng ưu chuộng như hải sản tươi sống vẫn được khách sạn duy trì và nâng cao để đáp ứng nhu cầu của khách. Nói đến những món ăn của nhà hàng Tàu nổi tiếng ( Ming Palace) với các món ăn Tàu độc đáo và các món ăn đặc sản của Việt Nam do bếp trưởng đã có hơn 33 năm kinh nghiệm trong nghề đảm nhiệm.
Năm 2004, khách sạn sẽ đổi mới không ngừng để nâng cao chất lượng phục vụ khách với các chương trình ẩm thực và nghệ thuật mới.
Xin cảm ơn ông!
Hà Long – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 1+2 – Năm 2004

Người Chăm ở An Giang

Do hoàn cảnh lịch sử, người Chăm Bà Ni cùng nhà Nguyễn đi vào đất mới và đã trụ lại sinh sống ở Tây Ninh và An Giang từ hàng trăm năm trước.
Tâm lý, phong tục của người Chăm nói chung còn chịu nhiều ảnh hưởng của đặc điểm lịch sử, xã hội phong kiến để lại. Tuy nhiên, phần lớn bà con có tinh thần hòa hợp giữa văn hóa mang bản sắc riêng đầy tự hào do Muk Seruh Play (mẹ của tổ tiên dân tộc Chăm) để lại, với văn hóa của các dân tộc khác.
Phong tục của người Chăm có đạo Islam còn dư âm của chế độ mẫu hệ nên có nhiều nét khác biệt với người Kinh: đám cưới đưa chú rễ về nhà cô dâu chứ không đón dâu về nhà chồng như đa số các dân tộc khác. Đêm động phòng, có một cuộc bắt thăm để dành chức quyền trong gia đình bằng 10 đồng bạc chìm trong Ptil (cái ô múc nước làm bằng đồng thau hoặc làm bằng bạc hay đồng) đựng đầy nước. Mẹ, cô, dì đến đông đủ để làm trọng tài và chứng kiến.
Sau khi trọng tài đếm một, hai, ba, cặp vợ chồng mới liền dùng cả 2 tay để giành nhau những đồng tiền trong Ptil, làm cho nước đổ tràn và bắn văng tung tóe. Cuối cùng, cô dâu sẽ là người giành được nhiều đồng bạc và trở thành người thắng cuộc, tức là được quyền quyết định mọi sinh hoạt trong gia đình.
Đồng bào Chăm ở miền Trung chỉ cưới chồng trong cùng dân tộc. Nhưng người Chăm Brâu (mới) sống ở đồng bằng sông Cửu Long đã mấy trăm năm nên vẫn cưới gả với nhiều dân tộc khác: Inđônêsia, Malaysia, Khơ Me, Thái, Hoa, Kinh…miễn là có đạo Islam.
Giáo luật, phong tục và tập quán người Chăm cho phép đàn ông được cưới nhiều vợ nhưng với điều kiện là người chồng phải thực hiện bình đẳng và chu cấp đầy đủ nhu cầu sinh hoạt cho mỗi bà vợ. Người vợ sống lệ thuộc vào chồng (thường chỉ được gả cùng ba con với nhau). Các cô gái chưa chồng bị cấm ngặt không được ra khỏi nhà vào ban ngày. Tập tục và tư tưởng của người Chăm còn nhiều bảo thủ và hạn chế. Mặc dù trong những năm gần đây, nhiều cô gái đã biết chữ, đã đi bầu cử quốc hội nhưng không ít cô gái Chăm hiện còn chưa biết tiếng phổ thông.
Phỏng vấn ngắn: chị Elizabeth Lightfoot
34 tuổi, nghề nghiệp: giáo sư, nhà nghiên cứu xã hội học, thư ký – quốc tịch Mỹ, sống tại thành phố Minnesota
Ấn tượng của chị khi đến Việt Nam?
Tôi chỉ có điều kiện đến Hà Nội và vịnh Hạ Long. Thủ đô của các bạn rất đẹp, có nhiều ngôi nhà mang vẻ kiến trúc cổ kính, đặc biệt nhiều cây xanh và những hồ nước giữa lòng thành phố. Tôi đến đây dự “hội nghị những người tàn tật châu Á – Thái Bình Dương”. Hà Nội tổ chức hội nghị này rất thành công, có nhiều ấn tượng đẹp.
Có điều gì làm chị ngạc nhiên?
Có đấy. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy tình trạng giao thông vào các giờ cao điểm, chính lúc đông người thỉ việc chấp hành luật lệ lại rất lỏng lẻo. Điều ngạc nhiên nữa là khi tôi xem múa rối ở Hà Nội, tôi thấy những con rối thật đáng yêu và ngộ nghĩnh.
Theo chị sự khác biệt lớn nhất giữa văn hóa giữa Việt Nam và văn hóa Mỹ là gì?
Qua sách, báo và đã có những ngày thực tế thăm Việt Nam, tôi nhận ra rằng ở đất nước này có nền văn hóa giàu nét đặc trưng và truyền thống lâu đời. Nước Mỹ tuy có nền văn hóa phong phú, nhưng không thể có bề dày lịch sử như thế. Đặc biệt là ở Việt Nam có truyền thống tôn sư trọng đạo. Chúng tôi không có ngày của các nhà giáo như ở Việt Nam. Đó là một nét văn hóa cao đẹp. Tôi mong ước có một ngày được đến dạy tại một trường đại học ở Hà Nội.
Xin cảm ơn chị.
Tuyết Hương -Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 52- Năm 2001

Bar “chính quy” và bar “phủi”

Trong giới kinh doanh quán bar thường dùng những từ dân dã như bar “chính quy” và bar “phủi” để chỉ các quán bar có quy mô, phong cách, chất lượng phục vụ khác nhau. Đúng như tên gọi nghe có vẻ rất quy chuẩn, quán bar “chính quy” là những nơi thường yên tĩnh, lượng khách không lớn, dành cho những người không thích ồn ào. Phong cách phục vụ ở quán bar “chính quy” thường tuân thủ theo khuôn mẫu, không dễ sáng tạo. Thường là những quán bar ở trong các khách sạn, những khu thương mại sang trọng…Còn bar “phủi” có quy mô đại trà hơn. Quán bar loại này thường nằm độc lập. Phong cách phục vụ có phần xô bồ hơn. Cách pha chế phong phú, không nhất thiết phải tuân thủ theo công thức nhất định. Tính sáng tạo trong pha chế ở đây được phát huy cao hơn. Chất lượng đồ uống đa dạng, đôi khi có thể lẫn lộn nét sành điệu của các trường phái khác nhau. Trong pha chế, ở quán bar “phủi” có thể đảo lộn các bước thực hiện thao tác. Tại đây có nhiều thành phần khách đem đến những nhu cầu ở những mức độ khác nhau tùy theo sở thích, nên có nhiều “chiêu” pha chế độc đáo.
Tại những quán bar “chính quy”, việc thực hiện pha chế một loại đồ uống phải tuân theo một trình tự tiêu chuẩn, phần lớn đã được quốc tế hóa. Rất ít khi có sự đảo lộn hay bỏ qua một công đoạn nào từ việc chuẩn bị ly, cốc cho đến các loại dụng cụ, nguyên liệu và cách trang trí…Tuyệt đối không thể có sự pha tạp lẫn lộn giữa các loại đồ uống do sơ suất trong quá trình thao tác. Cách trình bày cũng cầu kỳ hơn, đòi hỏi hình thức sang trọng hơn. Sự ngặt nghèo trong quy trình pha chế sẽ đảm bảo độ tinh khiết cho mỗi loại đồ uống, nhưng lại thiếu tính sáng tạo theo cảm hứng. Điều này ở quán bar “phủi” có nhiều lợi thế hơn. Cách trình bày cốc rượu ở bar “phủi” đầy tính sáng tạo ngẫu hứng, được giới trẻ ưu chuộng. Tại đây người ta có thể tạo ra bất cứ hình tượng gì trên miệng cốc, bằng chất liệu có thể không ăn được, nhưng tạo được cảm giác hứng thú.
Nghề rượu là một nghề có nhiều nét tinh tế, nhưng không ít ngóc ngách. Dù ở bar “chính quy” hay bar “phủi” bao giờ cũng có những quy tắc nhất định. Tuy vậy, bar “phủi” luôn hấp dẫn đông khách hơn bởi ở đây có nhiều “ngón” lạ, dân dã nhưng cách làm phong phú, có nhiều trường phái khác nhau, phong cách thể hiện khác nhau, phụ thuộc vào khả năng sáng tạo và tích lũy kinh nghiệm.
Tour mới dành cho học sinh
Nắm bắt được tâm lý học sinh thích học tập kết hợp với vui chơi giải trí, giao lưu bạn bè, mới đây chi nhánh công ty du lịch Bến Thành có trụ sở tại 42B Lê Đại Hành, Hà Nội đã xây dựng một số tour dã ngoại ngắn ngày đến các điểm du lịch: Lăng Bác – Bảo tàng lịch sử, Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Côn Sơn – Kiếp Bạc, Hoa Lư – nhà thờ đá Phát Diệm, Đền Hùng, Cổ Loa, Thác Đa, Ao Vua, Suối Ngọc – Vua Bà…giá vé trọn gói từ 14.500đ – 35.000đ/ em.
Đăng ký các tour này, các em được tham quan các di tích, danh lam thắng cảnh, được trau dồi kiến thức lịch sử và nghe kể các sự tích lí thú. Đồng thời các em còn được tham gia chương trình giao lưu “trí tuệ học đường”, cùng nhau vui chơi các trò như nhảy bao tải, kéo co, cướp cờ…Sau đó được đến rạp tháng tám (Hà Nội) xem các bộ phim lý thú như công viên khủng long, bí mật ngôi mộ cổ, những búp bê giỏi võ…hoặc xem các vở hài kịch do các cô chú diễn viên nổi tiếng biểu diễn. Cuối cùng trước khi chia tay các em lại được cô chú hướng dẫn viên tặng quà và chụp ảnh lưu niệm.
P.V – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 51- Năm 2001

Lựa chọn ly cho tiệc rượu

Tùy theo tính chất của sự kiện, theo phong tục, hoặc chỉ đơn thuần là theo ý muốn của cá nhân…mà người ta có nhu cầu sử dụng các loại rượu khác nhau trong các bữa tiệc hay trong quán bar. Mỗi loại rượu lại có hương vị, nồng độ, màu sắc khác nhau, nên khi uống phải theo trình tự nhất định và sử dụng các loại ly tương ứng.
Ly để uống rượu có nhiều loại, tùy theo độ dày, mỏng, màu sắc, hình dáng, kích cỡ, hoa văn…Mỗi tính chất riêng biệt của các loại ly sẽ cho ta cảm giác đặc thù, như làm tôn thêm nét tinh tế của mỗi loại rượu. Tuy nhiên, trong số đó có thể phân làm một số loại cơ bản, gồm ly dùng cho rượu uytky, cô nhắc, vang đỏ, vang trắng, sâm banh và pha chế cocktail. Rượu cô nhắc có độ cồn cao, mỗi lần rót chỉ khoảng 30 cc nên ly dùng cho loại rượu này thường nhỏ. Do rượu có mùi thơm nồng nàn nên miệng ly thường khum lại để giữ hương thơm được lâu hơn. Có thể sử dụng ly có chân hoặc không chân. Khi uống, người ta nâng ly vào khoảng giữa mũi và môi, hít một hơi dài rồi mới ngửa cổ tợp một ngụm. Khi đó, cả mũi và lưỡi đều cảm nhận được hương thơm của rượu.
Rượu sâm banh thường dùng để khai vị hoặc trước khi đi ngủ để tạo hưng phấn. Nó là loại rượu nhẹ, mùi dịu, có vị ngọt nên thường rót nhiều. Với các bữa tiệc đông người, tiệc đứng, người ta thường xếp ly theo hình tháp để rót rượu vào nhiều ly cùng lúc. Do đó thường sử dụng loại ly ngắn, miệng rộng. Còn ở các bàn tiệc ít người thường dùng ly thuôn dài, đường kính nhỏ. Loại ly này giữ cho rượu sủi tăm lâu hơi, tạo cảm giác thú vị hơn. Dù là ly dài hay ly ngắn chúng đều có chân đế cao, người uống thường cầm ly rượu tại phần đế để nhiệt độ bàn tay không làm mất đi độ lạnh cần thiết của rượu trong ly.
Rượu vang thường uống trong bữa ăn. Vang trắng thường sử dụng ly cở 145 ml, dùng khi ăn đồ tanh như cá, tôm, cua,….Vang đỏ sử dụng ly lớn hơn, cỡ 250 ml, dùng khi ăn các món chế biến từ thịt bò. Khi rót vang đỏ không đầy như vang trắng, chỉ đến 2/3 ly. Loại ly này cần trong suốt để lộ rõ màu nguyên chất của rượu. Khi uống, rượu vang phải có độ lạnh cần thiết, nên cầm ly ở phần đế để tránh làm rượu tăng nhiệt. Trước khi rót rượu, người chủ tiệc phải được nếm rượu trước và ra quyết định có dùng chai rượu đó hay không?
Ly uống rượu uytky thường là loại nhỏ, không chân, hình trụ dày. Do là loại rượu có nồng độ cồn cao nên rót ít, tránh cho người uống gặp phải cảm giác bị sốc.
Các loại ly để pha chế cocktail cũng có các kiểu dáng khác nhau tùy theo người pha chế sử dụng. Chúng được dùng theo tên gọi của cocktail hoặc phù hợp với kiểu cách trình bày tương ứng.
Trong một bữa ăn có thể dùng các loại rượu khác nhau theo trình tự rượu khai vị và rượu chính. Như vậy, khi chuẩn bị bàn tiệc cần nắm rõ thực đơn để chuẩn bị. Sự chuẩn bị chu đáo thể hiện ở cách sắp xếp các loại ly hợp lý, đảm bảo theo nguyên tắc chung từ loại ly cao đến loại ly thấp, xếp đặt từ bên trái qua bên phải. Và đương nhiên, người phục vụ cũng cần nắm rõ trình tự này để rót rượu đúng ly, đúng lúc.
Vui Noel cùng Atrium cafe
Khung cảnh thoáng mát, tĩnh nằm ngay cạnh hồ bơi trong xanh cùng tiếng nước róc rách hòa vào giọng hát của ban nhạc Philipine từ Harry’s Bar kế bên làm cho những ai lần đầu tới sẽ thấy rõ nét khác biệt của nhà hàng khác ở Sài Gòn. Nằm ngay trung tâm thành phố, bên đường Tôn Đức Thắng, bước chân vào trong là bạn sẽ cảm thấy thư giãn hẳn và quên đi cái nắng nóng bức của Sài Gòn vào những ngày càng gần Noel và tết dương lịch này. Tạm quên đi những nỗi lo thường nhật, bạn hãy dành riêng cho mình cùng gia đình trọn vẹn một tối Noel (24/12) hoặc đêm trước năm mới 31/12 tại Atrium cafe để thưởng thức tiệc buffet theo kiểu u Châu kéo dài từ 6:30 chiều đến tận 11:30 tối với giá 25 usd. Nếu muốn có một ngày nghỉ trọn vẹn, quí khách có thể đặt phòng với giá 55 usd hoặc 60 usd cho một ngày đêm. Gía này bao gồm cả ăn sáng “Chrismast buffet” đặc biệt, phục vụ từ 6:00 đến 10:30 sáng.
Atrium cafe nằm trong khách sạn Legend xây theo tiêu chuẩn 5 sao mới khai trương chính thức cách đây hơn 2 tháng. Đây là một khách sạn liên doanh giữa công ty Hải Thành thuộc quân chủng hải quân Việt Nam và công ty Kotobuki của Nhật. Với thế mạnh là một khách sạn mới nằm ngay trung tâm thành phố, nhìn ra sông Sài Gòn, tiện nghi cao cấp, cung cách phục vụ tiêu chuẩn quốc tế, đội ngũ nhân viên tận tình và kinh nghiệm trong lĩnh vực dịch vụ khách sạn, Legend đang được sự ủng hộ ngày càng tăng của các khách hàng. Hiện công suất sử dụng phòng trung bình của Legend tính từ trước khai trương chính thức tới nay đã đạt được 46,6%.
Anh Chính – Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 50- Năm 2001

Khách sạn – du lịch liên doanh với nước ngoài “những khó khăn và kiến nghị”

Tính đến nay, cả nước có 325 dự án đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực du lịch (trong đó có 194 dự án về lĩnh vực khách sạn – du lịch, với số vốn đầu tư 5.807.989.310 usd, 131 dự án văn phòng căn hộ với số vốn 3.592.772.784 usd). Các dự án đầu tư nước ngoài đã góp phần quan trọng trong việc hình thánh cơ sở vật chất của ngành du lịch, bước đầu có đóng góp cho ngân sách nhà nước, góp phần tạo công ăn, việc làm cho xã hội….
Tuy nhiên, sau một thời gian tăng trưởng, do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng của cuộc khủng hoảng tài chính – kinh tế khu vực, từ cuối năm 1997 trở lại đây nhịp độ đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực khách sạn – du lịch có chiều hướng giảm sút, tốc độ tăng trưởng khách du lịch quốc tế vào Việt Nam cũng chưa cao, dẫn đến lượng khách quốc tế vào không đúng như dự báo, phần lớn các khách sạn công suất phòng bình quân chỉ đạt 30 – 40% (trong khi đó luận chứng xây dựng thường là 70 – 80%), giá phòng cũng chỉ đạt khoảng 50% so với dự kiến trong luận chứng. Mặt khác, vốn đầu tư vào các khách sạn liên doanh lớn, nhưng chủ yếu lại là vốn vay, chiếm đến 70% (phía Việt Nam chiếm 30% trong tổng vốn đầu tư, nhưng chủ yếu là góp vốn bằng quyền sử dụng đất), do đó số tiền trả lãi vốn vay hàng năm khá lớn, với tình hình kinh doanh như hiện nay, khách ít, chi phí cao, phần lãi trong kinh doanh không đủ bù đắp, ảnh hưởng nhiều đến hiệu quả kinh doanh của các khách sạn liên doanh.
Vì những nguyên nhân trên, cộng với một số quy định hiện hành về thị trường, giá cả và tài chính của Việt Nam còn có những bất cập đòi hỏi cần được tháo gỡ để các khách sạn liên doanh kinh doanh đạt hiệu quả hơn. Chúng tôi xin kiến nghị:
Về giá điện, hiện tại giá điện bán cho các khách sạn liên doanh có 3 giá: giá thấp (từ 10 giờ đêm đến 4 giờ sáng) là 936 đồng/ kwh; giá trung bình (từ 4 giờ sáng đến 6 giờ chiều) là 1.683 đồng/kwh; giá cao (từ 6 giờ chiều đến 10 giờ đêm) là 2.805 đồng/ kwh.
Đối với kinh doanh khách sạn, chủ yếu sử dụng điện vào những giờ trung bình hoặc cao điểm. Đề nghị cho các khách sạn liên doanh được trả tiền điện theo áp dụng cho các doanh nghiệp Việt Nam.
Trong chuyển đổi ngoại tệ, ngân hàng nhà nước quy định các khách sạn liên doanh phải bán ngay 40% ngoại tệ thu được từ các nguồn thu vãng lai kể từ ngày ngoại tệ được chuyển hoặc nộp vào tài khoản của doanh nghiệp. Quy định này khiến cho các khách sạn liên doanh gặp nhiều khó khăn trong việc tích lũy ngoại tệ để trả vốn vay nước ngoài. Khi muốn mua ngoại tệ để trả vốn vay, thì phải lên kế hoạch mua lại ngoại tệ theo giá bán của ngân hàng. Điều nay khiến các khách sạn phải chịu một khoản chênh lệch khá lớn giữa giá mua và giá bán, nhất là khi đồng tiền Việt Nam mất giá. Mặt khác, không phải lúc nào cần mua ngoại tệ ngân hàng cũng đáp ứng được ngay. Đề nghị ngân hàng nhà nước xem xét, điều chỉnh quy định này.
Phần lớn số vốn vay để đầu tư ban đầu của các khách sạn liên doanh là vay của nước ngoài với lãi suất khá cao, do vậy khi đi vào hoạt động , cho dù việc kinh doanh tương đối khả quan cũng chỉ đủ để trang trải chi phí hoạt động và cùng lắm là trả được vốn vay. Như vậy, việc thu hồi vốn đầu tư ban đầu có khó khăn. Đề nghị ngân hàng nhà nước tạo điều kiện cho các khách sạn liên doanh vay vốn với lãi suất hợp lý, thay vì số tiền lãi phải trả cho các ngân hàng nước ngoài sẽ được chuyển trả cho các ngân hàng Việt Nam.
Về tiền hoàn vốn do góp vốn bằng quyền sử dụng đất, theo chúng tôi, những khách sạn liên doanh do thiếu vốn đầu tư chưa hoàn tất, nên chưa đưa vào khai thác hoặc các khách sạn đã đưa vào khai thác, mà do những khó khăn nêu trên, nên kinh doanh vẫn bị thua lỗ, mà bên liên doanh phía Việt Nam vẫn phải chịu tiền hoàn vốn do góp vốn bằng giá trị sử dụng đât. (Số tiền này phần lớn vẫn ghi nợ vào kết quả hoạt động sản xuất kinh doanh chung của công ty mẹ) thì sẽ gây ảnh hưởng đến bức tranh tài chính chung của công ty mẹ. Đề nghị nhà nước có thêm những quy định cụ thể cho những trường hợp này để có thể tháo gỡ cho các doanh nghiệp.
Trần Tiến Nghị -Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 49- Năm 2001

Mauritius – một nửa thiên đường

Khi đến thăm hòn đảo này, nhà văn nổi tiếng thế giới Mark Twain từng viết: “thượng đế hẳn phải đã tạo ra Mauritius trước, rồi sau đó mới đến thiên đường. Như thế, thiên đường chỉ là bản sao của Mauritius”. Muốn biết vì sao ngòi bút thiên tài ấy lại biểu dương vùng đất này nhiệt thành đến vậy, mời bạn cùng du ngoạn tới Mauritius…
Có tận mắt chiêm ngưỡng những cánh đồng mía xanh bạt ngàn và những mỏm núi lửa nhọn hoắt sừng sững vươn cao như muốn cắt hình rõ rệt trên nền trời những lúc chiếu muộn, mới hiểu vì sao vùng đất này lại được chọn làm cảnh nền cho loạt phim James Bond đầu tiên – Dr. No.
Hòn đảo như chất chứa đầy những điều bí hiểm, những mới lạ mời chào sự khám phá và thể nghiệm. 1/3 các loài thực vật ở đây hiện cũng là độc nhất vô nhị trên trái đất. Đáng tiếc là giờ ghé thăm Mauritius, con người hiện đại không có được cái may mắn như những thổ dân xa xưa là nhìn ngắm và đánh bạn với các chú Dodo hiền lành. Loài chim này đã tuyệt chủng từ thế kỷ thứ 17. Nhưng xin đừng vội hoang mang lo lắng. Luôn luôn Mauritius cho du khách cái cảm giác thành đạt viên mãn như Colombus lúc tìm ra châu Mỹ. Hòn đảo là tập hợp những bãi biển còn hiếm dấu chân người nhưng lại đầy các thương nhân với hằng hà sa số các cơ hội làm ăn. Người bản xứ luôn nồng hậu và thân thiện. Nằm cách châu Phi 1100 dặm về phía đông, 2500 dặm về phía Ấn Độ và 3600 dặm phía tây Australia, Mauritius có một vị trí địa lý rất tiện lợi cho việc phát triển ngành du lịch. Đáng chú ý hơn là thời tiết vùng này rất ôn hòa. Người ta nói Mauritius chỉ có 2 mùa – một mùa tốt lành và một mùa khác, thậm chí, còn tốt lành hơn.
Đã có tuổi đời trên 10 triệu năm nhưng những ưu thế du lịch giớ mới được khám phá và khai thác. Khu nghỉ mát chất lượng cao Oberoi Mauritius vì thế còn chưa kịp xuất hiện trong các cuốn sách nhỏ hướng dẫn du lịch. Mauritius- thiên đường trên mặt đất hay “một nửa thiên đường” thanh sạch như người bản xứ vẫn tự hào gọi, đang mời gọi du khách từ mọi miền thế giới đến thăm.
Hà Nội: nghiêm cấm bán hàng bằng loa, đài cassette
Thời gian qua, hiện tượng rao bán hàng, bán báo bằng loa, đài cassetter mang tính giật gân, câu khách đã ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị và trật tự xã hội. Nhằm chấn chỉnh các hoạt động quảng cáo, tạo môi trường văn hóa lành mạnh, ngày 19.11.2001, chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội đã ra chỉ thị 36/2001/CT -UB về việc nghiêm cấm các hoạt động quảng cáo rao bán báo, bán hàng bằng loa, đài cassette trên địa bàn. Chỉ thị yêu cầu ban chỉ đạo 197, sở văn hóa – thông tin, công an thành phố, các đài, báo và ủy ban nhân dân các quận, huyện có kế hoạch phối hợp tuyên truyền, vận động để mọi người hiểu và tự giác thực hiện quy định, đồng thời, các cơ quan hữu trách có kế hoạch kiểm tra và xử phạt nghiêm các tổ chức, cá nhân vi phạm, theo nghị định 31 của chính phủ. Việc tổ chức thực hiện và kết quả phải được báo cáo về ủy ban nhân dân thành phố trước ngày 31.12.2001.
Tin khắp nơi
Quảng Nam: huyện Duy Xuyên vừa hoàn thành “dự án quy hoạch khu du lịch Mỹ Sơn từ nay đến năm 2010″ và đang trình ủy ban nhân dân tỉnh phê duyệt. Theo đó, các vấn đề về an ninh du lịch, cảnh quan môi trường, trồng rừng phòng hộ, khôi phục nghề dệt thổ cẩm Chăm, sản xuất hàng thủ công mỹ nghệ…đã được xác định cụ thể. Huyện Duy Xuyên đang khẩn trương triển khai kế hoạch trồng 22 ha rừng phòng hộ trong năm nay, trồng cây cảnh quan từ Khe Thẻ vào tháp, rà phá bom mìn, chuẩn bị xây dựng cầu Khe Thẻ, làm đường đưa khách vào tham quan khu tháp cổ.
Hội An: xây dựng làng hoa An Phong, phường Tân An với diện tích 2.56 ha, nhằm biến nơi đây thành điểm tham quan phục vụ du khách trong và ngoài nước. Bên cạnh quyền tự do lựa chọn các loại cây trồng của chủ vườn, chính quyền thị xã sẽ tổ chức các lớp tập huấn kỹ thuật, trao đổi thông tin, định hướng một số loài cây, hoa nhất định để giúp người trồng hoa sản xuất có hiệu quả. Trồng hoa và cây cảnh là một nghề cho thu nhập hàng chục triệu đồng/ hộ ở Hội An trong mấy năm gần đây.
Cần Thơ: thành lập khu bảo tồn cá nhân tự nhiên. Tổ chức OXFAM (Mỹ) vừa quyết định chọn ấp Lợi Dũ B, xã An Bình (thành phố Cần Thơ) làm khu bảo tồn cá tự nhiên với tổng vốn đầu tư xây dựng dự án là 25.000 usd (do OXFAM tài trợ) trong khuôn khổ chương trình học tập sáng kiến – Mê Kông. Trường đại học Cần Thơ sẽ phối hợp với trung tâm cá thế giới (ICLARM) và viện tái thiết nông thôn quốc tế (IIRR) thực hiện dự án. Dự án khu bảo tồn cá ấp Lợi Dũ B là dự án nhằm xây dựng mô hình cộng đồng quản lý tài nguyên thủy sản. Đây là mô hình thí điểm đầu tiên ở đồng bằng sông Cửu Long.
Tây Ninh: hội nghị báo cáo viên toàn tỉnh do ban tuyên giáo tỉnh ủy Tây Ninh vừa phối hợp với công ty du lịch Tây Ninh tổ chức tại khu du lịch lịch sử văn hóa núi Bà, nhằm triển khai công tác thông tin tuyền truyền quảng bá du lịch Tây Ninh. Hội nghị đã thông qua báo cáo về tình hình đặc điểm, tiềm năng thế mạnh của du lịch Tây Ninh, những mặt hoạt động có hiệu quả của công ty du lịch Tây Ninh trong những năm qua và một số định hướng cơ bản của du lịch Tây Ninh giai đoạn 2001 -2005.
N.T -Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 48- Năm 2001

Làng nghề “khát” vốn

Trải bao thăng trầm của lịch sử, nhiều làng nghề đến nay chỉ còn được biết đến qua sử sách. Nguyên nhân dẫn đến sự mai một có nhiều, mà nguyên nhân chủ yếu là do thiếu vốn sản xuất. Hiện nay, hầu hết các làng nghề truyền thống đang ở trong tình trạng…”khát vốn”. Có giải pháp nào cho vấn đề này?
Theo điều tra của bộ nông nghiệp và phát triển nông thôn tại 18 tỉnh có nhiều làng nghề trong cả nước thì tính chung, vốn sản xuất của một cơ sở là 700,31 triệu đồng. Tuy nhiên, quy mô vốn cố định lại rất khác nhau, chỉ có 4% số cơ sở có vốn hơn 5 tỷ đồng; 22,5% số cơ sở có vốn trên 500 triệu đồng và 21.9% cơ sở có vốn dưới 50 triệu đồng. Vốn của các cơ sở đã thấp nhưng vốn của các hộ gia đình làm nghề cũng chẳng có gì khả quan: vốn sản xuất bình quân của một hộ là 25.73 triệu đồng, nhưng có tới gần 40% số hộ có số vốn dưới 10 triệu đồng. Chính lượng vốn nhỏ bé đã hạn chế khả năng đầu tư, nâng cao chất lượng sản phẩm và mở rộng sản xuất.
Có tới 70% số hộ mong muốn được vay vốn để phát triển sản xuất nhưng không đủ điều kiện. Nhưng theo viện nghiên cứu khoa học ngân hàng thì hiện nay mới chỉ có 15% số hộ và 32.4% số cơ sở sản xuất đủ điều kiện vay vốn của các tổ chức tín dụng. Còn lại, do phần lớn các cơ sở sản xuất hoạt động dưới hình thức kinh tế hộ gia đình với quy mô nhỏ, phân tán, tài sản thế chấp chủ yếu là đất đai trong khi giá trị đất ở nông thôn thấp và việc cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất còn chậm.
Đã thiếu vốn sản xuất lại không đủ điều kiện để được vay vốn nên nên các cơ sở càng lâm vào tình cảnh khó khăn, thậm chí phải đóng cửa. Mục tiêu quan trọng cho các làng nghề trong giai đoạn 2001 -2005 là tăng kim ngạch xuất khẩu hàng thủ công mỹ nghệ từ 900 triệu usd đến 1 tỷ usd (tức là gấp 3 lần so với năm 2000). Tuy nhiên, trong tình trạng thiếu vốn sản xuất như hiện nay thì việc thực hiện mục tiêu trên là một bài toán khó.
Sự phát triển của các làng nghề mang lại lợi ích kinh tế rất lớn: giải quyết việc làm cho số lớn lao động dư thừa ở nông thôn, nhất là lúc nông nhàn, góp phần nâng cao đời sống của người dân. Thực tế cho thấy, những nơi làng nghề phát triển thì đời sống của người dân cũng cao, ít tệ nạn xã hội. Hơn nữa, nhiều làng nghề truyền thống đang trở thành điểm du lịch hấp dẫn, đặc biệt với du khách nước ngoài: làng nghề đá Non Nước (Đà Nẵng), rồi cạn ở Tế Tiêu, khảm trai ở Phú Xuyên (Hà Tây), tranh Đông Hồ (Bắc Ninh), làng gốm Bát Tràng (Hà Nội)…Ông Nguyễn Đăng Chế, một nghệ nhân của làng tranh Đông Hồ cho biết, hiện mỗi ngày gia đình ông đón hàng trăm khách nước ngoài đến xem và mua tranh. Riêng Hà Tây hiện đã mở ra một số tour du lịch làng nghề và đón được nhiều khách tham quan. Vậy tại sao chúng ta không tận dụng và kết hợp những khả năng đó để phát triển làng nghề?
Nhà nước hiện chưa có nhiều chính sách khuyến khích, đầu tư, định hướng, để làng nghề phát triển. Bởi vậy, đa số các làng nghề phát triển tự phát, người sản xuất phải tự tìm thị trường và nguồn vốn đầu tư. Để phát triển làng nghề, trước hết phải khảo sát khả năng phát triển của từng làng nghề, từ đó khuyến khích, định hướng và đầu tư về vốn. Bên cạnh đó, cũng cần thông thoáng hơn trong việc cho các hộ gia đình, các cơ sở làm nghề trong vay vốn ngân hàng để sản xuất.
Ông Nguyễn Văn Ba – giám đốc sở công nghiệp Hà Tây cho biết: “năm 2000, tỉnh đã đầu tư 1.5 tỷ đồng để giúp đỡ các làng nghề phát triển, khôi phục lại một số làng nghề truyền thống: định hướng phát triển làng nghề, truyền nghề bằng cách mở các lớp học cho thế hệ trẻ trong làng…Vì thế các làng nghề của Hà Tây không ngừng được khôi phục. Năm 1996, Hà Tây chỉ có 88 làng nghề thì đến năm 2000 con số này đã tăng lên 120 và phấn đấu tăng lên 150 vào năm 2005″.
Trong lúc chúng ta đang chờ chính sách đầu tư phát triển trên phạm vi cả nước thì trước hết, các địa phương cần có chính sách phù hợp để phát triển làng nghề. Mặt khác, các làng nghề cần phát huy hết khả năng tự có, mở rộng quy mô cũng như phương thức huy động vốn để chủ động sản xuất.
Thu Thảo -Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 48- Năm 2001

Muốn cạnh tranh phải dám bức phá

Thị trường khách sạn Hà Nội đang có xu hướng cạnh tranh, ông có nhận xét gì?
Theo tôi nhận định, hiện nay trên thị trường khách sạn ở Hà Nội đang có hai mức độ cạnh tranh giữa các khách sạn hạng trên 3 sao và hạng dưới 3 sao. Đối với những khách sạn dưới 3 sao thông thường họ chỉ tập trung cạnh tranh nhau chủ yếu về giá cả, ngay cả các trung tâm lữ hành của các khách sạn đó cũng cạnh tranh theo lối này. Điều này tác động đến thương hiệu của doanh nghiệp rất nhiều. Ngược lại, số khách sạn loại 3 sao trở lên, chiến lược lấy giá cả ra cạnh tranh lại rất ít, chiến lược cạnh tranh của họ là lấy chất lượng phục vụ của mình làm yếu tố chính. Tuy nhiên, theo nhận định của riêng tôi thì thị trường khách ở các khách sạn tại Hà Nội hiện nay thực sự “chưa no” cho nên đôi khi vẫn xảy ra tình trạng cạnh tranh theo lối giành giật khách. Đây là một thực tế mà chúng ta còn đang phải đương đầu.
Theo ông sự cạnh tranh giữa các khách sạn tư nhân, khách sạn liên doanh có khác so với khách sạn Nhà nước?
Mặc dù là doanh nghiệp Nhà nước nhưng tôi luôn tâm đắc với suy nghĩ: “Hãy làm như liên doanh”. Đó là tinh thần làm việc, chất lượng công việc, yếu tố con người, những thế mạnh mà bất cứ doanh nghiệp nào cũng phải có. Với các doanh nghiệp liên doanh về yếu tố nhân lực thì việc tuyển lao động, đào tạo, trả lương hay sa thải lao động đều do lãnh đạo quyết, có như vậy mới thực sự giữa được nhân tài. Về hình thức và phương hướng hoạt động, theo tôi, mọi khách sạn đều phải tuân theo nguyên tắc đó là phải mở rộng các dịch vụ kinh doanh, kinh doanh khách sạn không phải chỉ có khách sạn mà còn phải nhiều dịch vụ khác như lữ hành, văn phòng du lịch chẳng hạn.
Trên thực tế ông đã “dám nghĩ, dám làm” như đã nói?
Chúng tôi cũng đã làm đó là mở ra nhiều dịch vụ khác như văn phòng du lịch, buffet, massage… Lúc đầu cũng nghe nhiều ý kiến khác nhau, người ta e ngại rằng nếu mở nó ra sợ rằng chất lượng của nó không đảm bảo được thương hiệu của công ty… Thế nhưng, hiện nay ít nhiều nó cũng mang lại được nhiều hiệu quả đáng kể. Để cạnh tranh được đòi hỏi của người lãnh đạo cũng cần sự “liều lĩnh” một chút. Hiểu đơn giản đó là sự bứt phá trong suy nghĩ của lãnh đạo, phải biết “ngoi” ra cái cũ kỹ, tầm thường. Nói thực, doanh nghiệp có mời chuyên gia về ăn ở tại khách sạn để nghiên cứu thị trường cho mình, nhưng anh không dám làm thì mọi cơ hội sẽ bị bỏ rơi. “Thương trường là chiến trường” không phải là đánh nhau mà đó là sự dũng cảm, có điều liệu anh có dám dấn thân và chịu sự va đập không.
Chắc hẳn ông cũng đã phải đối diện với sự va đập ấy?
Có, tôi cũng đã gặp phải và chắc chắn không chỉ tôi mà nhiều người khác cũng phải chịu sự va đập này. Tuy nhiên, với tôi đó chỉ là những câu nói gián tiếp, nhưng tôi không sợ. Bởi tôi tin vào sự quyết đoán và thực tế đã minh chứng được điều này.
Xin cảm ơn ông!
Tin văn hóa – thể thao
Từ ngày 19 đến ngày 21/3/2004, tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam phối hợp với Sở Văn hóa – Thông tin tỉnh Nghệ An, Ủy ban nhân dân huyện Đô Lương và Bảo tàng tỉnh Nghệ An tổ chức giới thiệu di sản văn hóa nghề làm gốm đất nung, tổ chức trình diễn các quy trình và kỹ thuật làm gốm mang bản sắc rất riêng của Nghệ An.
Khách tham quan sẽ có dịp tìm hiểu nghề làm nồi cổ truyền với những sản phẩm tiêu thụ trên một địa bàn rộng lớn từ Thanh Hóa, Ninh Bình tới Quảng Bìh và đã từng có mặt ở một số nước châu u. Các hoạt động ẩm thực và hát dân ca ví dặm cũng sẽ giúp du khách hiểu thêm về văn hóa và con người xứ Nghệ.
Cuộc trưng bày 25 tác phẩm hội họa của 5 họa sĩ trẻ Trương Ngọc Chinh, Lục Quốc Nhượng, Nguyễn Hữu Ngọc, Nguyễn Anh Dũng và Dương Xuân đang được tổ chức tại khách sạn Meliá Hanoi từ nay đến 26/3 với chủ đề “Giai điệu tháng ba”. Ở đây, người xem sẽ cảm nhận những trạng thái giữa cái tĩnh – cái động, những suy nghĩ trăn trở, sáng – tối, thoát ra – tìm thấy, những nụ xuân hé nở và những giọt sương sa tạo nên những giai điệu của tháng ba.
Trung Quốc thừa nhận không nhìn thấy Vạn Lý Trường Thành từ trên vũ trụ. Sách giáo khoa tại các trường tiểu học của Trung Quốc đều khẳng định: Vạn Lý Trường Thành, 1 trong 7 kỳ quan của thế giới cổ đại, có thể nhìn thấy bằng mắt thường từ trên vũ trụ. Tuy nhiên, sách này đã phải đính chính thức thừa nhận, không thể nhìn thấy “bức tường vĩ đại” từ trên vũ trụ.
Việt Nam đề nghị đăng cai Đại hội thể thao châu Á trong nhà lần thứ 3 năm 2009. Theo sáng kiến của Ủy ban Olympic châu Á sẽ tổ chức Đại hội thể thao (dành cho những môn thể thao trong nhà) cứ 2 năm tổ chức một lần. Thái Lan là nước đăng cai lần đầu tiên. Đại hội lần hai sẽ được tổ chức vào năm 2007 tại Ma Cao. Nhiều khả năng Việt Nam sẽ là nước đăng cai Đại hội lần thứ 3 năm 2009.
Hữu Thắng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 12(333)2004

Chối bỏ trách nhiệm

Lừa dối khách rồi chối bỏ trách nhiệm. Coi thường tính mạng khách
Sáng, xe đón quý khách tại nhà khởi hành từ Hà Nội xuống Hạ Long… Chiều, quý khách lên tàu thăm vịnh Hạ Long: động Thiên Cung, hang Đầu Gỗ, hòn Gà Chọi… – chương trình ngày 1.
Nhân dịp hai người con đang sống tại cộng hòa liên bang Đức đưa gia đình về thăm cha mẹ, cả nhà ông Ngô Thiêm (trú ở phố Nam Cao – Hà Nội) rủ thêm một số bà con đi thăm vịnh Hạ Long. Họ tới Công ty TNHH Du lịch Thương mại Trăng Xanh mua 11 vé người lớn (giá 280 ngàn đồng/ vé), 4 vé trẻ em (140 ngàn đồng/ vé).
Sáng ngày 15 tháng 8, ô tô biển số 29M 6984 sau khi đón 15 người còn vòng vèo đón thêm 16 người nước ngoài và 1 khách Việt. Chị Trần Xuân Hương – con dâu ông Thiêm kể: “Người khách Việt bảo chỉ mua vé giá 220 ngàn đồng. Chồng tôi ngạc nhiên hỏi một số người nước ngoài, họ đều nói mua 15USD/ vé (tương đương 225 ngàn đồng)”.
Tới Vịnh Hạ Long, anh hướng dẫn viên định “lùa” tất cả xuống chung một tàu nhưng nhân viên quản lý bến chỉ cho phép một số người lên tàu vì quá tải. Hướng dẫn viên dành thuê thêm một chiếc tàu chở nữa để chở 16 khách Việt Nam và 3 khách Châu Á. Rời bến khoảng 2 km, bỗng hai tàu áp mạn vào nhau, tắt máy. Hướng dẫn viên yêu cầu khách “mũi tẹt da vàng” trèo sang tàu “mắt xanh mũi lõ”. (Thế là đỡ tốn tiền thuê một tàu!). Chị Hương nhớ lại: “Tôi sợ hết hồn. Bốn đứa trẻ con mà trượt chân rơi xuống biển thì…”.
Trên đường ra Cát Bà, khách chỉ được vào thăm hang sủng sốt.
Đêm Cát Bà không thể ngủ
Vợ chồng chị Ngô Thu – con gái ông Thiêm – và đứa con gái được bố trí nghỉ tại một phòng tầng 4 trong khách sạn Thảo Minh – cùng cả đoàn – sặc mùi hôi hám. Phòng chỉ rộng 8 – 9 m2, ở giữa lại có một cái cột to đùng! Ba người ngủ trên chiếc giường “nửa đơn, nửa đôi” chặt quá đành phải nằm ngang! Cả đêm, khách sạn mất điện bốn lần. Nóng quá không ngủ được, tất cả tây – ta nhào ra ban công la hét gọi lễ tân nhưng chẳng ma nào trả lời.
Sáng hôm sau tỉnh dậy mới thấy nước từ trần dột xuống thành vũng ngay đầu giường.
Cắt Tour – khách bị lừa
“Sau khi ăn sáng, quý khách tự do đi chợ Cát Bà hoặc tắm biển, lên tàu về Hạ Long. Tiếp tục hành trình về Hà Nội. Trên đường về ghé qua Hải Dương mua bánh đậu xanh…” – chương trình ngày 2.
Buổi sáng, khách nước ngoài được sắp xếp ăn sáng trong khách sạn, người Việt Nam ngồi 3 bàn ngoài vỉa hè đợi hơn nửa giờ không ai đoái hoài. Nhân viên khách sạn chỉ tíu tít phục vụ người nước ngoài. Lại phải gay gắt, chủ khách sạn mới rối rít xin lỗi.
Chị Hương kể: “Thấy chúng tôi thắc mắc giá vé, người lái xe nói tour này dành cho đám nước ngoài mua 15 USD/ vé. Còn với giá vé của anh chị phải được đi đúng lịch trong tờ chương trình”. Khi gia đình ông Thiêm phản ứng vì đi không đúng chương trình, hướng dẫn viên giải thích: “Các vị do Tràng Xanh ghép vào đoàn của chúng tôi. Nếu đúng mọi người mua 280 ngàn đồng/ vé thì phải đi tour khác”.
Phủi tay rũ trách nhiệm?
Ngay ngày 17 tháng 8 vợ chồng chị Hương và cậu em út đã tới trụ sở Trăng Xanh khiếu nại việc phải chuyển tàu giữa biển, cắt tour, giá cả quá chênh lệch. Người phụ nữ bán vé giải thích rất vô lý: “Giá vé giữa hai công ty chênh lệch là thường! Trăng Xanh có hai tuyến Hà Nội – Hạ Long nhưng chỉ in chung một tờ chương trình. Ai “vô tình” đi vào ngay tuyến 1 là tour các vị đã đi. Cũng giá vé như vậy nhưng đi ngày hôm sau thì tour giống trong tờ chương trình. Còn việc chuyển khách, tôi sẽ báo cáo người phụ trách rồi trả lời anh chị.
3 ngày sau chẳng thấy gì, vợ chồng chị Hương lại tới Trăng Xanh. Một nhân viên khuyên: “Anh chị cứ về, khi nào giám đốc đến chúng tôi sẽ báo lại”. Mấy ngày sau điện lại hỏi được hứa: “Khi nào giám đốc về sẽ…”. Đến ngày 12 tháng 9 năm 2001, Trăng Xanh vẫn không hề hồi âm gì cho “thượng đế”. Chị Hương gây gắt: “Rõ ràng họ thu được tiền của chúng tôi rồi liền phủi tay chối bỏ trách nhiệm”.
Ngày 7 tháng 9 năm 2001 chúng tôi đã tới trụ sở Trăng Xanh. Một người tự xưng là Nam cho biết: “Giám đốc đi vắng!”. Sáng ngày 11 và 12 tháng 9 chúng tôi gọi điện thoại tới Trăng Xanh và được một giọng nữ trả lời: “Giám đốc vẫn đi vắng!”. Chúng tôi không rõ lý do gì Trăng Xanh cố tình né tránh không giải quyết khiếu nại của khách hàng?. Phải chăng những khiếu nại đó quá đúng nên lánh mặt là hơn.
Ông Ngô Thiêm cho biết: Đã gửi thư tới Sở Du lịch phản ánh vụ việc. Vì những vụ việc như đã nếu trên không còn là cá biệt, do đó, chúng tôi đề nghị cơ quan chức năng của thành phố Hà Nội khẩn chương kiểm tra, chấn chỉnh hoạt động ở một số doanh nghiệp kinh doanh du lịch lữ hành có biểu hiện thiếu minh bạch như trên nhằm trả lại quyền lợi chính đáng của khách và nhất là giữ uy tín cho ngành du lịch.
Đức Cương – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 37 (202) – Năm 2001