Một năm, trở lại Bà Nà_Phần 2

Còn một hướng nữa cho những người ưa thích khám phá lịch sử và những gì thuộc về quá khứ, đó là đến thăm các biệt thự cũ của Pháp rải rác khắp các ngọn đồi của Bà Nà. Người ta thống kê có khoảng 100 biệt thự cũ của Pháp đã hoang phế và đổ nát qua thời gian và các cuộc chiến tranh. Ngày nay, công trình phát tuyến và chỉnh trang cảnh quan do các cơ quan chức năng tiến hành đã hoàn thành giai đoạn I, hiện đã có đường đi bộ dẫn tới hàng chục biệt thự như vậy. Tại các biệt thự người ta đã tiến hành phát quang lau lách, cỏ dại, chỉ còn để lại những cây địa lan với những nhành hoa tím nên thơ. Hình ảnh tương phản giữa những phế tích còn lại của các biệt thự với những thành địa lan tím như muốn nói lên sự hồi sinh mạnh mẽ của một vùng đất huyền thoại.
Sau khi lên tới đỉnh, chúng tôi tiếp tục đi vào con đường xuyên qua rừng, dẫn tới các điểm tham quan mới được phát hiện, đó là Suối Nai và thác Cầu Vòng. Thả bộ trong rừng, giữa những cánh rừng nguyên sơ và trong bầu không khí mát lạnh, trong lành, dù đi bộ đã lâu nhưng không ai cảm thấy mệt. Gây ấn tượng nhất là một chiếc “cầu treo” ghép lại bằng những thân cây nhỏ và đặc biệt là nó được treo lên một thân cây lớn nằm ngang bằng những sợi mây óng ả. Nó làm chúng ta nhớ đến con đường mòn Hồ Chí Minh lịch sử với những chiếc cầu treo làm bằng những thân cây, những con đường xuyên qua rừng. Tới thác Cầu Vòng, chúng tôi mới hiểu vì sao lại có tên gọi như vậy. Ánh nắng mặt trời sau khi xuyên qua những tán lá cây, phản chiếu qua những vầng hơi nước bốc lên từ những dòng nước nhỏ chảy từ một phiến đá to xuống dưới độ cao khoảng chục mét đã tạo nên một chiếc cầu vồng lung linh, huyền ảo. Người ta thường nói cầu vòng là biểu tượng của sự may mắn và hạnh phúc, hy vọng rằng may mắn và hạnh phúc cũng sẽ đến với những người đã từng đặt chân đến nơi đây.
Thấm mệt vì quãng đường đi bộ hơn 1 tiếng đồng hồ, chúng tôi trở lại với khu vực nhà hang và những nhà nghỉ lớn có mái cao vút màu đỏ của Công ty Du lịch Dịch vụ thành phố Đà Nẵng. Những người dẫn đường nói rằng còn nhiều tuyến đường đi bộ nữa dẫn tới một số địa điểm tham quan đã và sẽ được hoàn thiện trong thời gian gần đây. Mỗi con đường có vẻ đẹp riêng, mỗi điểm nhất định trên đường có cách bài trí khác nhau, địa thế đa dạng và cỏ cây màu sắc phong phú. Tôi nhớ lời của bác sĩ người Pháp Sallet trong thời kỳ hưng thịnh của Bà Nà thời Pháp “… Những cuộc du ngoạn chiếm một vai trò to lớn trong đời sống ở Bà Nà, chúng có ý nghĩa to lớn đối với sức khỏe cộng với một khí hậu mát mẻ… Bà Nà chỉ nhờ cậy vào thiên nhiên nên nó tồn tại và thiên nhiên đó đem lại lợi ích cho mọi người”.
Và điều quan trọng nhất là Bà Nà không bao giờ nhàm chán, mỗi ngày Bà Nà càng thay đổi, càng trở nên mới lạ hơn dưới mắt du khách. Đến với Bà Nà chúng ta ngày càng khám phá được những điều thú vị, không khi nào thấy rằng đã đủ. Chính điều này đã tạo nên sức thu hút kỳ diệu của khu du lịch độc đáo – hòn ngọc giữa lòng thành phố Đà Nẵng.
Ngô Thị Hoàng Anh – Tuần du lịch – Số 37(89) 13 -20/9/1999

Một năm, trở lại Bà Nà_Phần 1

Trở lại Bà Nà lần này, chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng trước sự thay đổi nhanh chóng và kỳ diệu của một khu du lịch mới được hồi sinh và phát triển. Cách đây 1 năm, đúng ngày 1-9-1998, ngày đón khách đầu tiên của khu du lịch Bà Nà sau hơn nửa thế kỷ ngủ yên, tôi đã được đặt chân đến Bà Nà. Khi đó, con đường công vụ lên Bà Nà vừa mới được hoàn thành về cơ bản, đường đến với Bà Nà còn khó khăn, vất vả và cả nguy hiểm nữa. Thế nhưng Bà Nà vẫn có sức quyến rũ lạ kỳ đối với người ưa thích khám phá những điều mới lạ từ thiên nhiên.
Lần này, từ trung tâm thành phố Đà Nẵng lên đến đỉnh Bà Nà, nhìn đồng hồ chúng tôi thấy chỉ hết khoảng 1 tiếng rưỡi. Từ khi hoàn thành việc rải nhựa con đường từ Hòa Khánh đến cầu An Lợi và hoàn thiện con đường từ cầu An Lợi đến đỉnh Bà Nà thì thời gian đi từ trung tâm Đà Nẵng đến đỉnh Bà Nà rút lại chỉ bằng nửa so với trước đây. Thật hiếm có một khu du lịch nghỉ mát nào lại gần thành phố trung tâm của khu vực đến vậy.
Bước ra khỏi xe, chúng tôi ghé thăm biệt thự Vọng Nguyệt, đây là một trong 2 biệt thự được khôi phục lại từ các biệt thự cũ xây dựng từ thời Pháp thuộc. Thời tiết mát lạnh. Nhìn nhiệt kế chúng tôi chỉ 22oC. Một khí hậu lý tưởng, trong khi ở thành phố Đà Nẵng mùa này nhiệt độ thường là 34, 35oC. Không gian tĩnh mịch lạ thường, chỉ còn nghe tiếng gió cuốn lá cây xào xạc và tiếng chim hót văng vẳng từ xa đưa lại.
Rời Vọng Nguyệt, chúng tôi tiếp tục hành trình tới bãi đậu xe trên đỉnh Bà Nà. Một năm về trước, từ bãi đậu xe lên đỉnh chỉ có thể theo một con đường với những bậc tam cấp xây bằng đá và xi măng, con đường này cũng dùng để vận chuyển vật liệu xây dựng và nguyên vật liệu khác cung cấp cho nhà hàng và các dịch vụ trên đỉnh. Nhưng lần này, các anh em ở Ban quản lý khu du lịch Bà Nà – Suối Mơ đã dẫn chúng tôi đi bằng một con đường khác đầy hấp dẫn bất ngờ. Đó là con đường đi bộ bắt nguồn từ phía tay phải của bãi đậu xe, lượn ngoằn nghèo trong rừng với những bậc tam cấp làm bằng những thân cây nhỏ, đường đi xuyên qua những khu rừng, có đoạn dẫn đến những biệt thự cũ, đoạn dẫn đến những thung lũng nhỏ, những dòng suối mát lạnh. Qua cầu Debay (để ghi nhớ công ơn viên đại uý người Pháp – người đã có công tìm ra Bà Nà gần một thế kỷ trước) dẫn qua con suối nhỏ, chúng tôi xuống 1 thung lũng với những tảng đá đủ loại to nhỏ đầy rêu và dương xỉ bám quanh, các loại cây leo lạ mắt có những chiếc lá to và những chùm quả hình dáng lạ lùng. Đặc biệt dọc đường đi và tại các điểm nghỉ chân, đã dựng lên những chiếc ghế bằng mây dọc đường, tất cả đều làm từ những vật liệu của thiên nhiên, làm chúng tôi nhớ đến xu hướng khai thác du lịch sinh thái hiện nay – đến với thiên nhiên, trái ngược hẳn với những bê-tông, sắt thép, hình khối ồn ào quanh ta mỗi ngày.
Ngô Thị Hoàng Anh – Tuần du lịch – Số 37(89) 13 -20/9/1999

Cần có đội ngũ bảo vệ được đào tạo nghiệp vụ bảo vệ

Cung cấp tài liệu về ngành du lịch các nước Asean và các nước trên thế giới cho hai đơn vị báo chí của ngành là Báo Tuần Du lịch và tạp chí Du lịch Việt Nam để giáo dục toàn dân rộng rãi. Đồng thời Tổng cục du lịch nên tìm tài trợ để tổ chức với đài truyền hình chương trình những người bạn hướng dẫn du lịch… để họ nói rõ những điều tốt, chưa tốt liên quan đến ngành du lịch nước nhà.
Ông Nguyễn Minh Lợi (giám đốc trung tâm dịch vụ bảo vệ Công ty Trách nhiệm hữu hạn Đông Á): “Cần có đội ngũ bảo vệ được đào tạo nghiệp vụ bảo vệ và nghiệp vụ du lịch…”. Các danh lam thắng cảnh di tích lịch sử của nước ta nằm hầu hết trên địa bàn các tỉnh, thành phố toàn quốc, vì thế việc làm lành mạnh hóa môi trường du lịch rất quan trọng. Để bảo đảm an toàn bình yên cho du khách ở các điểm du lịch, chúng ta phải quan tâm đến công tác bảo vệ. Song hầu hết nhìn vào khách sạn, nhà hàng, đa số tự lựa chọn người lao động, trong đó có cả người thân quen làng xóm là chính, đây cũng là một sự hạn chế rất là lớn đối với ngành du lịch…Trang phục và trang thiết bị dùng làm công tác bảo vệ không qua nghiệp vụ chuyên ngành bảo vệ và chuyên ngành du lịch. Do vậy không có hiệu quả cao để bảo vệ khách du lịch và tái thu hút khách du lịch đến tham quan. Tất nhiên không thể nói đơn phương cho thiếu sót của công tác bảo vệ gây ra mà còn có nhiều nguyên nhân khách quan khác. Để phát huy điểm mạnh của ngành du lịch, thu hút khách đến nước ta ngày càng đông, chúng ta phải khắc phục những nhược điểm mà ngành du lịch đã tổng kết đánh giá. Về phía công tác bảo vệ di động và cố định tại các điểm bảo vệ nhất thiết phải được đào tạo về nghiệp vụ chuyên ngành công tác bảo vệ và chuyên ngành du lịch, nghi thức lễ tân ngoại giao… Nhân viên bảo vệ các khách sạn nhà hàng do Nhà nước hoặc tư nhân quản lý phải được đào tạo có chứng chỉ, phải được quản lý chặt chẽ theo chức năng của cơ quan chuyên ngành. Các chủ nhà hàng khách sạn cũng được giám sát quản lý khi họ thực hiện đưa đón khách tham quan du lịch…
Ngài Jack Tordoff (Du khách điều phối viên khoa học quốc tịch Anh): … “Đừng để Việt Nam trở thành Thái Lan thứ hai về mặt tệ nạn xã hội…”. Tôi đã từng tới 25 nước trên thế giới, vừa du lịch vừa làm việc. Riêng Việt Nam tôi đi rất nhiều khu du lịch, đặc biệt là các khu bảo tồn thiên nhiên. Điều dễ nhận thấy là ngành du lịch Việt Nam còn non trẻ, chắc chắn sẽ có nhiều mặt phải làm hoàn chỉnh dần. Vấn đề an toàn trật tự ở các điểm du lịch cần phải được quan tâm, tuy với bản thân tôi chưa gặp điều đáng tiếc xảy ra. Giao thông là một điều đáng nói. Ở Việt Nam có nhiều đoạn đường xấu, rích rắc, nguy hiểm làm cho du khách nhiều phen hú hồn hoặc lúng túng. Trong khi các thông tin chỉ dẫn du lịch chưa đầy đủ, chưa khoa học.
Phạm Minh Hương-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Cuộc khủng hoảng tài chính tiền tệ khu vực

Theo đánh giá của Tổng cục Du lịch trong năm 1999 Công ty khách sạn du lịch Kim Liên nổi lên như một đơn vị tiêu biểu, dẫn đầu trong số các doanh nghiệp về tính hiệu quả, chấp hành quy chế và chế độ chính sách của nhà nước. Mấy năm trước đây khách sạn Kim Liên một đơn vị chủ lực trong phục vụ chuyên gia quốc tế, tồn tại như một gánh nặng, hoạt động cầm chừng, cơ sở còn mang đậm dấu ấn thời bao cấp. Nhất là khi có chính sách đổi mới, tiếp cận với cơ chế thị trường, khâu nào cũng bấp bênh đè nặng lên tư duy của người lãnh đạo. Bằng cách nào đứng vững trong cơ chế cạnh tranh với một cơ sở vật chất đã gần như xuống cấp và đã hết niên hạn khấu hao! Làm thế nào để giảm bớt sự mất cân đối giữa sự thiếu hụt trầm trọng các khu vui chơi giải trí mà diện tích mặt bằng sử dụng lại quá rộng, quá lãng phí? Điều quan trọng hơn là phải bằng cách nào duy trì được bộ máy nhân sự gần 500 người một thời đã được tuyển chọn phục vụ khách quốc tế, cả cuộc đời họ đã gắn bó với doanh nghiệp. Giờ đây lúc nào họ cũng lo không có việc làm những cán bộ chưa đủ tuổi sợ về hưu?.. Để trả lời các câu hỏi này, công ty khách sạn Du lịch Kim Liên quyết định sắp xếp lại các khâu phục vụ, nâng cấp khách sạn, mở mạng dịch vụ chấn chỉnh bộ máy nhằm khởi sắc doanh nghiệp. Năm 1998, mặc dù cuộc khủng hoảng tài chính tiền tệ khu vực tiếp tục gây cho ngành không ít khó khăn nhất là đối với nguồn khách quốc tế, nhưng hệ số cử dụng buồng phòng của khách sạn thuộc công ty vẫn ở con số tăng mà nhiều nơi khác không thể có được. Khách quốc tế đạt 67%, khách nội địa đạt 85%, tổng doanh thu tăng 36% tổng nộp lợi nhuận vào ngân sách Nhà nước tăng 35%. Với doanh số là 7 tỷ đồng, một con số chưa phải là lớn nhưng thật đáng khích lệ đối với một doanh nghiệp vừa bước ra khỏi sự trì trệ để vươn lên tìm chỗ đứng của mình trong ngành kinh tế du lịch. Việc kinh doanh khách sạn trong thời điểm hiện nay thường gặp nhiều khó khăn do thiếu nguồn khách, lại phải cạnh tranh với kiểu làm ăn chụp giật, trốn lậu thuế… ở một số đơn vị. Trong bối cảnh đó, công ty khách sạn du lịch Kim Liên đã chọn cho mình hướng đi riêng là bám sát nhu cầu của khách để phục vụ. Hàng loạt công trình dịch vụ, vui chơi giải trí được đầu tư nhằm đáp ứng kịp thời nhu cầu của các thượng đế thời mở cửa như bể bơi, sân tennis, vật lý trị liệu, tắm hơi, mát xa… mà ta hoàn toàn có thể đáp ứng được. Chỉ riêng việc hợp lý hóa diện tích mặt bằng khách sạn tăng thêm phòng ăn, có 4 ngày đến 5 đám cưới đặt kín các phòng tiệc, đủ thấy công tác tiếp thị không chỉ hoàn hảo mà còn biết khai thác nghệ thuật kinh doanh. Có nhiều khách, đoàn khách ở thành phố Hồ Chí Minh ra công tác Hà Nội đã chọn khách sạn Kim Liên là nơi ăn nghỉ cố định. Đơn giản vì họ tìm thấy ở đây mỗi loại hình dịch vụ đều có sự bắt nhịp với thị trường trong và nước, từ sự bài trí, tuyên truyền đến sự ân cần làm vừa lòng khách. Khách lưu trú luôn hài lòng như ở nhà mình, tài sản được bảo vệ, phương tiện được an toàn, sinh hoạt hợp với khả năng thanh toán của từng đối tượng. Ngoài kinh doanh hiệu quả, công ty còn có nhiều hoạt động đóng góp cho các phong trào, quỹ học sinh nghèo vượt khó, ủng hợp đồng bào lũ lụt… được xã hội ghi nhận… Để có được những ghi nhận đó, đương nhiên có công sức của cả một tập thể cán bộ công nhân viên, nhưng vai trò của giám đốc là rất quan trọng. Nếu chỉ có tri thức không thôi thì chưa thể đưa doanh nghiệp trở thành một điểm sáng mà người giám đốc phải có khả năng quy tụ đối với tập thể quanh mình, có tấm lòng yêu nghề, say mê với công việc và phải có cái tâm trong sáng, sàng lọc những ý kiến đóng góp, loại dần những khuyết tật. Công ty Khách sạn Du lịch Kim Liên đã có được các yếu tố này. Vì thế bông sen vàng mãi tỏa hương.
Trần Thiên Hương-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Đêm đầu tiên của Festival Huế 2000 đã thành công

Nghìn nhà đua tiếng. Các ngả đường đều đầy ắp những dòng người nhưng không hề có sự náo loạn của xe cộ, tất cả mọi người như muốn gửi gắm tâm hồn mình cùng phố phường và nhận những xúc cảm thật đặc biệt, thật mới mẻ của đêm khai mạc. Theo thông báo của các khách sạn trên địa bàn thành phố Huế thì đến cuối tháng 3 các khách sạn đã kín phòng cho thuê. Một điều ai cũng nhận thấy Festival Huế 2000 là sự kiện có một không hai giữa hai nền văn hóa Việt – Pháp, Huế tháng 4 này không chỉ là mục tiêu cho du khách trong nước mà còn là của du khách nước ngoài. Theo sự tính toán của Ban tổ chức trong 12 ngày diễn ra lễ hội, thành phố Huế sẽ đón khoảng 20 nghìn du khách, trong đó khách quốc tế chiếm 50%, lượng khách mời có thêm khoảng gần 1000 các nghệ sĩ Pháp và Việt Nam. Để Festival Huế 2000 đến được với đông đảo công chúng, từ tháng 10 năm 1998, Chính phủ Việt Nam đã cho phép ủy ban nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế phối hợp với Đại sứ Pháp tại Việt Nam làm kế hoạch tổ chức lễ hội Huế năm 2000. Các tập đoàn du lịch Pháp cũng rầm rộ làm công tác tiếp thị sang thị trường châu u. Nhanh nhạy hơn cả là tập đoàn Havas đã triển khai xây dựng 4 tour du lịch với chủ đề: Việt Nam và Festival Huế 2000 tuyên truyền trong suốt năm 1999. Chính vì vậy, những ngày qua không riêng gì du khách nội địa mà khách quốc tế đều đổ dồn về Huế. Cả thành phố có 73 khách sạn lớn nhỏ huy động tối đa chỉ đạt 5 nghìn giường, từ cuối tháng 3 đã được đặt kín chỗ. Các phòng đạt tiêu chuẩn của 3 khách sạn lớn: Hương Giang, Century, Sài Gòn Morin đã quá tải. Để đảm bảo cho khách có thể tá tục trong các ngày hội, Ban Tổ chức đã phải huy động thêm hơn 500 nhà dân sửa sang để có thể đón khách. Giá nghỉ ở nhà dân có phần dễ chịu hơn 80 đến 100 nghìn đồng một đêm. Một điều hấp dẫn hơn cả là trong những ngày lễ hội, Ủy ban nhân dân tỉnh đã cho phép các ngư dân dọc bờ sông Hương được kinh doanh lưu trú. Hai đơn vị được chọn làm đối tác mở loại hình dịch vụ mới này là công ty du lịch khách sạn Hương Giang và khách sạn Century. Theo anh Lê Văn Minh cán bộ quản lý nhà thuyền Hương Giang cho biết: Trong những ngày qua bộ phận nhà thuyền kinh doanh rất hiệu quả và du khách thực sự thích thú với dịch vụ mới này. Để đầu tư nhà thuyền, Công ty chủ động thuê thuyền của ngư dân với giá là 100 nghìn đồng một ngày một thuyền. Công ty nâng cấp thuyền, trang bị phòng ngủ, phòng khách lịch sự đạt tiêu chuẩn, đầu tư thiết bị vệ sinh khép kín, tự hoại chống ô nhiễm môi trường ngay trên thuyền. Mỗi gian du khách ở có diện tích là 16 mét vuông nên có thể đảm bảo từ 2 đến 4 du khách sinh hoạt với giá từ 200 nghìn đến 300 nghìn đồng 1 thuyền. Theo giám đốc công ty du lịch khách sạn Hương Giang cho biết: mô hình mới này đã thu hút khách và hiện nay công ty tiếp tục đầu tư mở rộng dịch vụ này. Theo chân đoàn khảo sát của Tổng công ty du lịch và lãnh đạo tỉnh chúng tôi còn biết Công ty du lịch khách sạn Hương Giang còn mở thêm 1 làng Festival theo mô hình nhà nghỉ lưu động có sức chứa từ 150 đến 200 du khách ăn nghỉ. Ngay ngày đầu tiên khai trương ngày 7 tháng 4 năm 2000 công ty du thu hút khách về nghỉ. Có thể nói đảm bảo cho chỗ ăn nghỉ của du khách, những ngày qua ngành du lịch Huế đã thực sự năng động và cố gắng. Các điểm từ nhà dân đến ký túc xã, trường học, nhà khách của các cơ quan ban hành trong tỉnh đều được tận dụng tối đa. Các khách sạn vẫn giữ nguyên giá phòng, các điểm khác giá từ 100 đến 200 ngàn đồng 1 đêm là du khách có thể yên tâm sống với Huế trong những ngày hội. Những ngày đầu tiên của Festival đã qua. Với một lễ hội lớn và mang đậm nét văn hóa của đất nước cũng như con người Việt Nam. Đây được xem như là một ngày hội văn hóa thật sự của dân tộc Việt Nam. Thiện cảm đầu tiên của du khách cảm nhận là tấm lòng của người dân xứ Huế. Dù họ đã phải chịu nhiều thiệt thòi sau cơn đại hồng thủy tháng 11 năm 1999 nhưng với 50 ngày tập trung khôi phục thành phố giờ đây họ tự hào và đầy kiêu hãnh là những người con của đất cố đô một di sản văn hóa thế giới. Festival Huế sẽ còn diễn ra đến ngày 19 tháng 4 năm 2000.
Nguyễn Hoàng – Nguyễn Sỹ Hào-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Khi Bản Lác làm du lịch

Nằm giữa một vùng đồng bằng nhỏ hẹp được bao bọc xung quanh là núi rừng, Bản Lác – Mai Châu – Hòa Bình trở thành một địa chỉ du lịch hấp dẫn. Những năm gần đây, lượng khách đến thăm Bản Lác ngày càng tăng lên. Đến hết quý I năm 2000, Bản Lác đã đón hơn 100 nghìn lượt khách, trong đó có đến 2 nghìn lượt khách quốc tế. Nhờ địa hình thuận lợi, đất đai màu mỡ, khí hậu ôn hòa cùng với những cải tiến trong cách làm, cách nghĩ mà đời sống dân bản ngày càng được nâng cao. Toàn bản có 94 hộ, trong đó có 42 hộ có tivi, 13 hộ có xe máy, 11 hộ có điện thoại. Thu nhập bình quân là 1,7 triệu đồng một người cho một năm. Toàn bộ trẻ em ở tuổi đi học đều được đến trường. Tỷ lệ gia tăng dân số ngày càng giảm, số gia đình sinh con thứ ba rất ít. An ninh bản làng được đảm bảo. Thực hiện nếp sống mới trong cưới hỏi, ma chay được phổ biến tới từng người dân. Đó là những dấu hiệu đáng mừng của Bản Lác. Toàn bản chỉ có 4 hộ đói nghèo do đông con hoặc bệnh tật. Tìm gặp trưởng bản, ông vui vẻ cho biết: Từ khi có chính sách đổi mới của Đảng và Nhà nước, đời sống của bà con ngày càng ổn định và khấm khá. Đặc biệt từ năm 1993 trở lại đây, nhờ biết kinh doanh du lịch mà đời sống của một số hộ trong bản rất phát đạt. giá cho thuê phòng qua đêm ở đây từ 5 đến 10 nghìn đối với khách nội địa và từ 40 đến 50 nghìn đồng đối với mỗi khách quốc tế. So với đời sống chung của dân bản thì những người kinh doanh du lịch có mức sống và thu nhập cao hơn. Đằng sau nụ cưới này là nét mặt trầm ngâm của trưởng bản, ông tâm sự nói như vậy nhưng vẫn còn nhiều bất cập khó khăn cần tháo gỡ lắm. Khó khăn lớn nhất hiện nay là các cơ sở không được hỗ trợ về kinh phí và nghiệp vụ để kinh doanh. 14 hộ làm du lịch trong bản vẫn mang danh nghĩa là nông dân nên chỉ được vay vốn tối đa là 5 triệu hộ. Tổ chức quản lý du lịch của bản cũng chưa chặt chẽ. Hiện trưởng bản cũng kiêm luôn hội trưởng hội những người làm du lịch. Hoạt động của hội mang tính chất tự biên, tự diễn nên chưa phát huy hết hiệu quả của công việc. Khó khăn thứ hai là mức thuế quá cao và còn nhiều rắc rối. Chỉ 14 hộ kinh doanh mà có tới 6 mức thuế, mức cao nhất là 1.060 nghìn đồng và mức thấp nhất là 75 nghìn đồng cho một tháng. Lượng khách ở đây mang tính thời vụ hàng năm khách tập trung chủ yếu từ tháng 4 đến tháng 11, còn lại chỉ lẻ tẻ vẫn phải chịu mức thuế trung bình cả năm là chưa hợp lý. Trên cơ sở kiến nghị của các hộ, vừa qua cơ quan thuế của tỉnh có quyết định cho các hộ ngừng kinh doanh vào những tháng ít khách để khỏi đóng thuế. Đây là một giải pháp tạm thời nhưng chưa thiết thực.
Nguyễn Thế Sơn -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Yêu cầu của thị trường là động lực thúc đẩy phát triển

Phóng viên: Cần Thơ là trung tâm du lịch của vùng Đồng bằng sông Cửu Long, Công ty Du lịch Cần Thơ là một trong những đơn vị kinh doanh du lịch hàng đầu của trung tâm này. Xin ông cho biết những bí quyết đã đưa đơn vị tới thành công này?
Ông Trương Văn Ngon: Như nhiều đơn vị làm kinh tế khác, Công ty du lịch Cần Thơ cũng có những bước khởi đầu khá là gian nan. Tuy nhiên do hoạt động trên một thị trường sôi động, nên Công ty du lịch Cần Thơ đã đi tắt qua được nhiều công đoạn và sớm phát triển ổn định. Bí quyết để thành công của đơn vị là luôn bám sát nhu cầu của khách với phương châm là Yêu cầu của thị trường là động lực phấn đấu phát triển. Tất nhiên trong quá trình thực hiện chiến lược này Công ty du lịch Cần Thơ luôn nhận được sự quan tâm giúp đỡ, động viên của lãnh đạo tỉnh và các ngành khác. Sự hỗ trợ này cộng với sự nỗ lực phấn đấu của tập thể cán bộ, công nhân viên đã giúp Công ty du lịch Cần Thơ vượt qua những thử thách của thị trường, liên tục hoàn thành kế hoạch đề ra. Trong kinh doanh khách sạn, công suất sử dụng phong luôn đạt từ 55 đến 80%. Riêng khâu lữ hành trong năm 1999, đơn vị đã đón 426 đoàn khách trong đó có 4.016 khách quốc tế đạt tổng doanh thu gần 1 tỷ đồng.
Phóng viên: Khai chương trình hành động của Công ty du lịch Cần Thơ sẽ tập trung vào các cuộc công việc nào, thưa ông?
Ông Trương Văn Ngon: Để tăng cường khách đến với Cần Thơ, chúng tôi đang phối hợp với nhân dân ở các tuyến du lịch xanh củng cố và nâng cao chất lượng của các chương trình du lịch. Mục tiêu đặt đặt ra là nâng cao tính chuyên nghiệp, riêng biệt của tour song vẫn bảo đảm đặc thù phát triển bền vững. Công ty cũng sẽ tiếp tục đầu tư nâng cấp các khách sạn, điều tiết các sản phẩm du lịch và không ngừng nâng cao trình độ chuyên môn cho đội ngũ cán bộ, nhân viên. Trước mắt từ thành công của triển lãm ẩm thực – văn hóa trong chương trình hội chợ Mekong Expo Cần Thơ năm 2000 vừa được tổ chức, Công ty du lịch Cần Thơ sẽ tập trung đầu tư xây dựng thêm các sản phẩm du lịch và các hoạt động dịch vụ mang đậm dấu ấn văn hóa vùng đất Đồng Bằng Sông Cửu Long. Đây cũng là cách tốt nhất đáp ứng đòi hỏi ngày càng tăng của khách.
Phóng viên: Để đáp ứng các đòi hỏi này, khó khăn lớn nhất của đơn vị là gì thưa ông?
Ông Trương Văn Ngon: Khó khăn của các đơn vị làm kinh tế thì rất nhiều và nhiều khi là cái khó chung chứ không riêng đơn vị nào. Tuy nhiên nếu được đề xuất, chúng tôi chỉ mong sao ở Cần Thơ và nói rộng hơn là cả khu vực Đồng Bằng Sông Cửu Long sớm có được một trường nghiệp vụ du lịch. Từ cái nôi đào tạo này sẽ cung cấp cho các doanh nghiệp du lịch đội ngũ cán bộ, nhân viên tinh thông nghề nghiệp, làm động lực để đưa đơn vị vượt qua mọi khó khăn.
Phóng viên: xin cảm ơn ông!
Liu Sơn -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(132)2000.

Du lịch Indonesia

Sự cần thiết của việc liên kết giữa các hòn đảo
Không một quốc gia nào trên thế giới lại có nhiều đảo như Indonesia. Tuy nhiên, một đất nước rộng lớn lại có nhiều đảo không phải lúc nào cũng mang đến sự thịnh vượng. Chính những rắc rối trong hai năm qua đã làm ảnh hưởng tiêu cực đến ngành du lịch của Indonesia. May mắn thay, là đất nước có lịch sử và nền vân hóa đa sắc màu đã làm lu mờ phần lớn những xáo trộn chính trị ở đây, thậm chí ngay cả khi Tổng thống Wahid tạm thời cách chức bộ trưởng các vấn đề an ninh và chính trị – tướng Wiranto. Trong năm 1999, một động thái đã được đánh giá là rất tích cực khi ban quảng cáo du lịch khu vực của Indonesia tổ chức nhiều triển lãm, hội chợ du lịch trên nhiều vùng của đất nước. Qua các đợt hội chợ này, các hãng du lịch ngoại quốc đã thấy rõ sự liên kết khá là chặt chẽ giữa các hòn đảo nhỏ. Một thực tế đáng ghi nhận là mặc dù có một số vùng, một số tỉnh là khu tự trị tại Indonesia nhưng các chương trình, các quảng cáo của họ không hề riêng rẽ mà hoàn toàn ngược lại. Hãy lấy ví dụ từ Java nổi tiếng, một vùng rộng lớn gồm nhiều đảo nhỏ và năm tỉnh kế cận, nhưng du khách dường như chỉ biết đến Java như là một điểm đến đầy hấp dẫn trong lịch trình của họ mà thôi. Để có được điều này là do sự thống nhất một lòng của tất cả các tỉnh. Bên cạnh đó một thỏa thuận mang tính tự giác cao là không một công ty du lịch nào quảng cáo hay bán chương trình đến Yogyakarta hay đến trung tâm Java một cách riêng rẽ. Bất cứ một sự thay đổi nào dù là rất nhỏ cũng phải được sự nhất trí từ tất cả các bên tham gia liên minh, từ chính phủ cũng như từ cộng đồng sở lại. Trong khi trung tâm Java thu hút được phần lớn khách du lịch đến thăm thì các khách sạn lại nằm hầu hết ở Yogyakarta. Và như vậy lợi nhuận từ khách sạn sẽ về với Yogyakarta. Nhưng xét đến cùng thì các khách sạn này lại tiêu thụ gạo, rau và thực phẩm từ Java màu mỡ. Và cứ như vậy các tỉnh khác nhau phụ thuộc vào nhau để thu được nhiều nhất lợi nhuận từ du lịch, thúc đẩy nền kinh tế tăng trưởng. Chìa khóa cho sự thành công không phải là điều gì khác ngoài sự hợp tác chặt chẽ giữa các tỉnh trong khu vực, phát huy thế mạnh sẵn có, khắc phục các điểm yếu để tạo đà phát triển. Một yếu tố quan trọng khác là tính chuyên nghiệp của một chuyến dịch quảng cáo, điều làm nên sự thành công rực rỡ.
Giếng cổ từ 500 nghìn năm trước
Các nhà khảo cổ học Nhật Bản vừa phát hiện hai giếng cổ xây bằng đá có từ cách nay khoảng 500 nghìn năm trước, được coi là từ thời kỳ Đồ đá, tại thành phố Chichibu thuộc tỉnh Saitama. Các nhà khoa học tại trường đại học Leiji cho rằng đây là phát hiện khảo cổ quan trọng nhất tại Nhật Bản trong nhiều năm gần đây về đời sống loài người thời tiền sử vì cho đến nay, các tài liệu cho thấy người tiền sử xuất hiện ở Nhật Bản khoảng 600 nghìn năm trước.
Lê Công Viên -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 22(126)2000.

Sở thích của Nữ Hoàng Anh

Trước thềm chuyến thăm của Nữ Hoàng Anh Elizabeth II sang Nam Phi tham dự cuộc gặp gỡ các nguyên thủ quốc gia khối hợp tác Anh – châu Phi, người ta đã nhận được từ Văn Phòng hoàng gia bản chỉ dẫn gồm 6 trang nên cụ thể một số sở thích đời thường của Nữ hoàng. Tất cả các khách sạn, dinh thự dọc theo hành trình Nữ hoàng viếng thăm đều có trong tay bản chỉ dẫn này. Chẳng hạn nữ hoàng thích ngủ đắp chăn len chứ không phải chăn nhồi lông vũ. Hoa cắm trong các phòng của bà không được có màu hồng hoặc màu tím còn ti vi thì phải có kênh phát tiếng Anh, nhưng tuyệt đối không được để ti vi trong phòng ngủ. Nhân viên khách sạn không cần thiết phải để nước khoáng địa phương trong phòng Nữ hoàng bởi bà bao giờ cũng mang nước khoáng sản xuất tại Anh đi theo. Một lưu ý quan trọng nữa mong đầu bếp khách sạn đừng quên: Nữ hoàng Elizabeth không ăn thịt vẫn còn dính máu, ăn sáng bà thích ga tô làm bằng bột mì xay thô, bánh quy và mứt hoa quả của Anh.
Nepal
Phụ nữ chinh phục đỉnh Everest
Tuần này, một nhóm 4 phụ nữ Nepal bắt đầu cuộc chinh phục đỉnh Everest cao nhất thế giới là 8.848 mét. Nhóm này gồm Lakpa Sherpa Aastrilia, 27 tuổi dẫn đầu và các phụ nữ khác là Mingma Yangzi Sherpa, 32 tuổi, Dawa Yangzi Sherpa, 20 tuổi và Dolma Sherpa 22 tuổi. Việc tổ chức cho các nữ vận động viên leo núi chinh phục đỉnh Everest cũng nhằm khuyến khích các nhà leo núi, các du khách khắp thế giới đến Nepal thử sức mình. Du lịch núi là nguồn thu chính của Du lịch và Du lịch là ngành kinh tế chủ chốt của Nepal. Kể từ khi Sir Edmund Hillary và Tenzing Norgay lần đầu tiên chinh phục đỉnh Everest tháng 5 năm 1953, đến nay đã có 874 người lên đến đỉnh núi tuyết phủ này. Người phụ nữ đầu tiên lên đến đỉnh Everest là Junko Tabel của Nhật, tháng 5 năm 1975 đến nay đã có 52 phụ nữ lên đến đỉnh cao tuyệt vời này.
Úc: Bị phạt nặng vì chở khách không có thị thực
Ngày 14 tháng 1, Bộ nhập cư Úc đã ra thông báo cho biết một số hãng hàng không phải nộp số tiền phạt lên tới 9,2 triệu đô la Úc trong năm vừa qua vì tội chở du khách không có thị thực nhập cảnh vào Úc. Năm ngoái đã xảy ra tổng cộng 5 nghìn vụ phạt với tội danh trên, trong đó hãng hàng không Qantas của Úc bị phạt 785 vụ, hãng hàng không Philippines 585 vụ, hãng hàng không Malaysia là 554 vụ, hãng hàng không United Airways của Mỹ là 535 vụ, hãng hàng không Anh là 347 vụ, hãng hàng không Cathay Pacitfic của Hồng Kông là 129 vụ, hãng hàng không Nhật Bản là 129 vụ và hãng Ansett Airlines của Úc cũng bị phạt 53 vụ.
Nguyễn Đức Hải -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 8(112)2000.

Người dân, nhân vật chính trong việc bảo tồn phố cổ Hà Nội

“Rủ nhau chơi khắp Long Thành, Ba mươi sáu phố rành rành chẳng sai: Hàng Bồ, Hàng Bạc, Hàng Gai, Hàng Buồm, Hàng Thiếc, Hàng Hải, Hàng Khay, Mãi Vĩ, Hàng Điếu, Hàng giầy…. Ngay cả thời hiện đại, câu ca này vẫn gây xúc cảm không chỉ với người Hà Nội mà còn cả bao du khách của Thủ đô ta. Hà Nội giờ có tới cả trăm ngõ phố nhưng hình ảnh những khu phố cổ vẫn được coi như những cổ vật quý giá mà cha ông để lại. Khu phố cổ là di sản trong một hệ thống di sản của đô thị cổ Hà Nội, bao gồm: Thành cổ, khu phố cổ, khu phố cũ với các công trình kiến trúc tôn giáo, tín ngưỡng, di tích lịch sử cách mạng, cảnh quan kiến trúc, các làng nghề truyền thống… Hiện nay, chỉ còn 5% diện tích phố cổ còn giữ chất cổ gần như toàn vẹn. Nhà phố cổ bây giờ chất lượng xuống cấp, khi xây dựng lại, nhiều gia đình không xin phép, họ chuyển từ kiểu xây dựng nhà truyền thống kiể xây dựng nhà truyền thống thành kiểu hiện đại bởi vì họ chỉ cần nhà chắc chắn để ở. Còn việc phục chế lại kiến trúc thời xưa để công trình hài hòa với phố cổ thì phải có nhiều kinh phí. Phải mua gỗ và các vật liệu mà ngày xưa cha ông đã dùng. Còn làm theo kiểu hiện đại, dùng xi măng cốt thép, làm mai bằng cửa nhôm, cửa kính lại rất dễ dàng và tốn ít kinh phí hơn. Vậy nên phố cổ giờ có cả nhà mái bằng, nhà cửa kính, tạo ra một sự lố nhố khó coi. Trước tình hình trên, ngày 30 tháng 3 năm 1995, Bộ trưởng Bộ xây dựng đã có quyết định 70BXD/KTQH về việc phê duyệt quy hoạch bảo vệ tôn tạo và phát triển khu phố cổ Hà Nội. Ngày 20 tháng 6 năm 1998, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành quyết định số 108/1998/QĐ-TTg về việc phê duyệt điều chỉnh quy hoạch chung Thủ đô Hà Nội đến năm 2020. Trong đó các khu phố cổ cùng sẽ được chú ý bảo tồn cải tạo, chỉnh trang trên tinh thần giữ không khí đặc trưng của khu phố cổ, giữ hình dạng lưới đường phố chính với tên gọi truyền thống, không mở rộng, không làm đường trên cao, bảo tồn tôn tạo các di tích lịch sử, văn hóa, tôn giáo, tín ngưỡng… giữ gìn hình ảnh dáng dấp phong cách cổ truyền thống về tổ hợp không gian, giải pháp kiến trúc …. Và gần đây nhất, Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội đã ra Quyết định 45/1999/QĐ – UB về việc ban hành điều lệ tạm thời về quản lý xây dựng, bảo tồn và tôn tạo khu phố cổ Hà Nội. Bản điều lệ này gồm 5 chương với 25 điều quy định hết sức cụ thể, kèm theo còn có 7 phục lục. Trong đó có ghi: “76 tuyến phố trong phạm vi phố cổ 17 tuyến bố trong phạm vi bảo vệ tôn tạo cấp I. Với diện tích khoảng 19 héc ta và 59 tuyến phố trong phạm vi bảo vệ tôn tạo cấp li, khoảng 81 héc còn lại. Các công trình nhà ở có giá trị cần được bảo tồn tôn tạo ghi rõ từng số nhà trên mỗi tuyến phố. Mật độ xây dựng, độ vươn của ba công… độ nhô ra của bộ phận công trình. Đây là những quy định chi tiết, cụ thể nhưng việc thực hiện nó lại không dễ dàng. Vấn đề bảo tồn phố cổ là vấn đề rất lớn và vô cùng khó khăn, không thể một cơ quan hay một người nào làm riêng lẻ được. Phải kết hợp sức mạnh của tất cả các cấp, các ngành có liên quan và đặc biệt là vai trò trách nhiệm của người dân. Trên thực tế, Nhà nước đã mua lại một số nhà của dân để phục chế lại hoàn toàn lối sống cũng như kiến trúc của văn hóa cổ. Nhưng làm như thế cũng chỉ tôn tạo điểm được thôi, chứ còn cả khu phố cổ rộng tới cả trăm héc ta làm sao Nhà nước có thể phục chế bảo tồn toàn bộ được. Bởi vậy, trong điều kiện kinh tế nước ta hiện nau, việc bảo tồn phố cổ do người dân thực hiện bằng chính công sức của họ là quan trọng nhất. Vai trò của nhà nước là hỗ trợ, tổ chức, hướng dẫn cho người dân thấy được lợi ích như thế nào trong việc bảo tồn để họ tự nguyện tự giác tham gia. Phố cổ Hà Nội – Một sản phẩm du lịch độc đáo, một môi trường du lịch độc đáo một môi trường du lịch văn hóa sinh thái truyền thống rất hấp dẫn và lôi cuốn du khách. Vì vậy chúng ta cấm nâng niu, giữ gìn và tìm cách khai thác các giá trị to lớn ấy. Chúng ta cần quảng bá hướng dẫn người dân hơn nữa để họ thấy được những giá trị văn hóa to lớn mà phố cổ đem lại, để phố chổ mãi mãi là niềm tự hào của người Hà Nội nói riêng và văn hóa Việt Nam nói chung.
Bích Loan -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 7(111)2000.