Bạn đã biết gì về các loại bồn tắm inax chưa?

Nhu cầu chăm sóc sức khỏe ngày càng được nâng cao hơn do mọi người đã có điều kiện để thực hiện điều này. Tuy nhiên, chăm sóc sức khỏe có thể không chỉ là việc bổ sung các dưỡng chất thông quan thực phẩm hay các chất bổ dưỡng mà có thể là thông qua các hoạt động thư giãn cơ thể. Chính bởi lí do này mà khá nhiều người đã lựa chọn các sản phẩm bồn tắm để hỗ trợ vấn đề thư giãn cơ thể. Trong bài viết ngày hôm nay chúng tôi giới thiệu đến bạn đọc các sản phẩm bồn tắm inax –sản phẩm đang được ưa chuộng trên thị trường.

Đọc tiếp Bạn đã biết gì về các loại bồn tắm inax chưa?

Rút tiền mặt từ thẻ tín dụng Fe Credit nhanh chóng an toàn

 

Hiện nay rút tiền mặt từ thẻ tín dụng là một dịch vụ được nhiều người lựa chọn đặc biệt là Rút tiền mặt từ thẻ tín dụng fe credit đã thu hút được nhiều khách hàng ưu chuộng, sử dụng, nó không chỉ đáp việc bạn cần gấp một khoản tiền mặt mà nó còn có tác dụng để chi trả cho việc mua sắm, ăn uống tại nhà hàng, siêu thị.

Đọc tiếp Rút tiền mặt từ thẻ tín dụng Fe Credit nhanh chóng an toàn

In ấn hộp giấy giá rẻ chất lượng tốt ở đâu?

Các doanh nghiệp hiện nay luôn tìm hiểu và áp dụng nhiều phương pháp nghệ thuật quảng cáo để sản phẩm của mình trở nên gần gũi với công chúng hơn. Một trong những cách thức quảng cáo phổ biến và hiệu quả là in ấn hộp giấy nhiều màu sắc, mẫu mã, kích thước, dùng để đựng sản phẩm nguyên vẹn cũng như quảng cáo thương hiệu của công ty đó. Tuy nhiên, nhiều doanh nhân vẫn luôn trăn trở về địa chỉ để sản xuất ra những chiếc hộp cứng cáp, màu in đẹp, mà giá cả lại phải chăng. Ở bài viết này chúng tôi sẽ giúp bạn tìm hiểu về các loại in ấn hộp giấy giá rẻ. Mời các bạn cùng đón đọc:

Đọc tiếp In ấn hộp giấy giá rẻ chất lượng tốt ở đâu?

Tìm hiểu về ứng dụng của máy biến tần trong cuộc sống

Được biết đến là một thiết bị dùng để chuyển đổi điện áp hoặc dòng điện xoay chiều ở đầu vào từ một tần số này thành điện áp hay một dòng điện có một tần số khác ở chiều ra. Bằng phương pháp điều khiển tần số, máy biến tần thường được sử dụng để điều khiển điện áp của dòng điện xoay chiều, theo đó sẽ có sự thay đổi tần số biến thiên tần số của lưới nguồn. Ngày nay, thiết bị ngày càng được sử dụng phổ biến trong cuộc sống, đặc biệt là trong các nghành công nghiệp và xây dựng.

Đọc tiếp Tìm hiểu về ứng dụng của máy biến tần trong cuộc sống

Với nhiều phút bay nghiêng ngã và cú đáp ngay tức thì của cơ trưởng VJ380 xuống sân bay Phù Cát càng làm dấy lên trong…

Với nhiều phút bay nghiêng ngã và cú đáp ngay tức thì của cơ trưởng VJ380 xuống sân bay Phù Cát càng làm dấy lên trong lòng tôi 1 nỗi lo lắng kèm chút sợ hải thường niên của kẻ bay như chim: khi nào sẽ có tai nạn hàng không tại VN? 1 chút gió bão giữa đồi núi của Phù Cát chăng? Phát triển quá nóng sẽ tỉ lệ nghịch với việc đồng bộ cơ sở hạ tầng, con người…hy vọng khả năng quản trị sẽ luôn đủ tốt
Dẫu có vẽ ra những kịch bản không tốt, kiểu như ai cũng biết con thuyền khi lênh đênh trên biển cả sẽ luôn đối đầu với sóng to gió lớn so với việc neo đậu ở bến cảng… Nhưng chẳng phải sứ mệnh ngay từ đầu của chiếc thuyền khi chưa sinh ra chẳng phải là để cưỡi trên những ngọn sóng oai hùng???
Tuổi trẻ cũng vậy, hãy luôn lên đường….và lên đường để cống hiến học hỏi trải nghiệm và trưởng thành… Sóng gió sẽ chỉ mãi là thử thách thú vị cho những ai dám đương đầu!!!
Chào đất Võ Bình Định!!!

ÔNG NGOẠI, CHÁU NGOẠI

ÔNG NGOẠI, CHÁU NGOẠI.
Hồi còn nhỏ, những năm đói khổ, ăn độn bo bo, khoai mì, đám cháu ngoại cả chục đứa rúc về ở với ông (thắng về nội, thoái về ngoại). Thương các con gái, đứa chồng nghèo, đứa chồng đang học tập cải tạo, đứa chồng mất sớm, để lại đàn con thơ dại, lại gặp thời đói khổ nên ông thương luôn đám cháu. Dù là con của dì Hai, dì Ba, dì Sáu hay dì Chín, dù là cháu trai hay cháu gái, cứ là cháu ngoại, đứa nào đựơc mẹ nó gửi về là ông nhận, ông nuôi. Trong đám cháu đó, có hai đứa ông thương nhất là Tí và Tèo, hai thằng cháu ngoại “đã hết biết” (từ ông thường dùng khi khoe với bà con họ hàng, làng xóm).
Ông nuôi đám cháu được chục năm thì chúng cũng bắt đầu mọc lông, mọc cánh, lần lượt rời tổ ra đi. Đứa cưới vợ, đứa theo chồng, đứa đi bộ đội, đứa vượt biên. Thời cuộc lúc ấy là vậy, đi bộ đội cũng nhiều mà đi vượt biên cũng lắm. Mấy đứa lấy vợ, lấy chồng ông không lo, ông chỉ lo mấy đứa lên rừng, xuống biển, vì rừng hay biển đều một phen sống, chết như nhau. Mỗi khi nghe tin cháu nào lên rừng hay xuống biển là ông mất ăn mất ngủ. Ông khóc cười mỗi khi nhận được thư, thư báo sống cũng có mà thư báo tử cũng có. Ông sợ nhất là có đứa ra đi hàng tháng, thậm chí hàng năm trời mà không có thư từ gì. Sau này ông kể: hễ thư nào công an mang đến thì đó là thư gởi về từ Mỹ, còn thư nào bộ đội đem đến thì đó là thư gởi về từ Campuchia. Cứ mỗi lần nhận được thư, bất kể ai mang đến, trước khi đọc, ông đều đến bàn thờ đốt nhang, vái lạy ông bà.
Năm tháng đi qua, đàn cháu của ông thực sự trưởng thành. Đứa bận làm giàu, đứa bận làm quan nên hiếm khi về thăm ông, nhất là hai thằng cháu quý chưa bao giờ về với ông cùng lúc, có đứa này thì lại vắng đứa kia.
Một bận ông đau, hai đứa mới về một lượt, đứa mặc âu phục, đứa mang quân phục. Bà con họ hàng được dịp đến coi mặt cả hai thằng cháu “đã hết biết” của ông, cùng ông mừng mừng, tủi tủi, dòm ngó, so sánh, xầm xì…
Cậu Tư ôm bụng một thằng:
⁃ Bà con coi, Thằng Tí đây nè. Hồi đó, cái hồi ăn độn, buổi tối mùa khô tụi nhỏ thường theo tui ra đồng đào khoai, nướng bắp ăn cho đỡ đói. Thằng Tí giành một củ mì thiệt lớn nhưng củ khoai bị cháy khét mà nó không biết, nó lận vô áo trước bụng, cái áo bị cháy, làm phỏng một vết to tướng ngay rốn. Cậu cười khì khì: Bây giờ ở Mỹ có khoai mì nướng để ăn không con?
Thằng Tí cũng cười cười, cởi bỏ cái áo vest, vén vạt sơ mi lên, cầm lấy bàn tay chai sạn của cậu Tư để vào vết sẹo, nó thưa: Dạ, cái “củ mì khét” vẫn còn đây, con mang nó trên mình suốt đời nè cậu.
Nó giữ lấy bàn tay chai sạn của cậu úm vào chổ rốn hồi lâu, như để tìm lại cái hơi ấm, cái phỏng rát từ củ khoai cháy xém ngày nào. Rồi hai cậu cháu cùng nhìn nhau, cùng cười, cùng rưng rưng nước mắt. Bà con cũng thôi xì xào, thôi so sánh, im lặng và khoé mắt cũng cay cay.
Cậu Bảy ôm vai thằng Tèo, vuốt ve cái quân hàm cấp tá đỏ chói, mới tinh trên bờ vai của nó: Thằng này hồi xưa hiền nhất trong đám, bị tụi nó giành ăn, chọc ghẹo nhưng chỉ lầm lầm, lì lì, không khóc mà cũng không phản ứng. Đi bộ đội biền biệt mấy năm không thư từ, không tin tức. Mẹ nó khóc ngày này qua ngày khác, khóc hết nước mắt đòi lập bàn thờ, ông ngoại không cho, nói thờ gì người sống, ông bảo phải… chờ. Đêm nào ông cũng đốt nhang, vái lạy ông bà tổ tiên và… chờ. Rồi một chiều chạng vạng, trời vừa sụp tối, ông đang đốt nhang khấn nguyện thì nó lù lù xuất hiện, sau phút bàng hoàng, ông lao đến ôm nó khóc ròng. Hết sờ rồi nắn, hết buông ra rồi lại ôm chặt vào, sợ nó biến mất, cho đến khi bà con đến chật nhà chật cửa mới thôi, mới tin nó là thằng Tèo thật chứ không phải thằng Tèo hiện hồn về. Rồi nó lại đi sĩ quan, lại biền biệt hết nam đến bắc. Nó cũng chinh chiến, cũng trận mạc nhưng không để lại một vết sẹo nào.
Khoảng chục năm sau nữa thì ông ngoại qua đời ở tuổi 100. Ngày ông mất, thằng Tí, thằng Tèo, hai thằng cháu ngoại “đã hết biết” của ông không về được nhưng chúng kịp làm được một việc cũng “ngộ hết biết”. Thằng Tí từ New York gửi tiền về lo hậu sự cho ông thì lại gửi bằng tiền đồng Việt Nam, còn thằng Tèo ở Sài Gòn gửi tiền về phúng điếu ông thì lại gửi bằng đô la Mỹ, đô la USA xanh rờn đang lưu hành trên dương gian chứ không phải đô la âm phủ, loại cúng xong rồi đốt thành tro bụi.
Ông ngoại nằm đó, gương mặt không còn cảm xúc gì. Cậu Tư, cậu Bảy người bảo ông ngậm cười, kẻ bảo ông ngậm ngùi nơi chín suối.
Ngậm cười hay ngậm ngùi thì chỉ mỗi mình ông biết. Có một điều con cháu ai cũng biết, đó là trước khi nhắm mắt từ giã cõi đời, ông kịp tự tay đưa vào miệng mình một đồng bạc lẻ, không phải tiền đồng cũng không phải tiền đô, đó là loại tiền xưa cũ có từ thời ông ngoại của ông. Vậy là khi đã đi trọn kiếp người, lúc sắp về với tổ tiên, ông ngoại quên tất cả, quên cái đám cháu ngoại đang quỳ lạy khóc thương ông, quên cả thằng Tí lẫn thằng Tèo, hai “cục vàng” mà ông cưng nhất, lo nhất và vui nhất. Phút cuối đời, ông tự đưa mình trở thành một đứa trẻ, một đứa cháu ngoại để trở về với tuổi thơ của ông, về với ông ngoại của ông.
Thằng Tí, thằng Tèo bây giờ cũng đang làm ông ngoại, không biết đến cuối đời, chúng có biết cách tự đưa mình trở thành đứa cháu ngoại để trở về với ông ngoại của chúng hay không, chúng sẽ đưa vào miệng mình tiền đồng hay tiền đô? Cái vòng luân hồi đó ai mà biết được cho đến ngày Thằng Tí, thằng Tèo đi hết một kiếp người?

ĂN CẮP QUEN TAY, MỘT LẦN BẮT ĐƯỢC

ĂN CẮP QUEN TAY, MỘT LẦN BẮT ĐƯỢC…
Nói về chuyện ăn cắp, người xưa đúc kết hai câu thật là chí lý:
⁃ Ăn cắp quen tay…
⁃ Một lần bắt được, mười lần không…
Hiện nay có kẻ cắp, đặc biệt là ăn cắp của công đã triệt để lợi dụng 2 câu này để thẳng tay ăn cắp tiền của tập thể.
Nếu xử lý không nghiêm thì chúng cứ ăn cắp vì khi không may bị phát hiện, chúng chỉ trả lại 1 lần thôi, 9 lần khác thoát được nên còn lời chán.
Vì vậy để trị bọn ăn cắp, nhất là ăn cắp có hệ thống là phải chặt tay ngay kẻ chủ mưu và các vòi bạch tuộc của chúng.

TRỞ VỀ TUỔI THƠ

TRỞ VỀ TUỔI THƠ
Tuổi thơ như nói bao điều
Với bao mơ ước cánh diều bay cao
Bây giờ tôi ước làm sao
Cho tôi một vé lạc vào tuổi thơ
Ngày ấy sao đẹp như mơ
Sao mà trong trắng như tờ giấy kia
Buổi trưa đi bắt lia thia
Bắt ve bọ ngựa lại chia nhau ngồi
Con gái làm cả mâm xôi
Chụm nhau ngồi cúng khóc hồi dế yêu
Chiều về với những cánh diều
Bay cao bay mãi bao điều ước mơ
Ôi đẹp thay của tuổi thơ
Cho ta kỷ niệm đến giờ khó quên
Cuộc sống nay đã đi lên
Mà sao vẫn nhớ vẫn thèm ngày xưa
Cho tôi
Một vé
Tuổi thơ !!
NT23/5 sắp đến 1/6 ngày QT thiếu nhi xin tặng các bạn nhỏ và bạn lớn hồi ức tuổi thơ !